Chương 39: Ấn ký nuốt chửng

"Khốn thật… một trăm bảng ngay từ đầu à? Sao ông không cướp luôn đi cho rồi!"

Trong tầng hầm của Học viện Thánh Amanda, Dorothy thầm than trời khi nghe Aldrich đọc giá. Số tiền đó vượt quá khả năng của cô lúc này.

"Mấy thứ liên quan đến ma thuật lúc nào cũng đắt cắt cổ. Một trăm bảng là Gregor gần như đủ mua cái căn hộ đang thuê rồi. Giờ biết moi đâu ra từng ấy đây chứ…"

Cô đưa tay bóp trán, vẻ mặt mệt mỏi, rồi liếc sang Aldrich — ông vẫn mỉm cười hiền hòa, nhưng nụ cười ấy nhìn kiểu gì cũng ra dáng con buôn lão luyện.

"Ờm… thưa ngài Aldrich, ngài có thể giảm chút được không ạ? Giờ cháu không mang theo nhiều tiền…"

Dorothy cố nói bằng giọng tội nghiệp, cố tận dụng vẻ ngoài dễ thương để lay động lòng thương, nhưng Aldrich chỉ cười khẽ.

"Ha ha, ta đã nói rồi, cô Mayschoss — ta là người giữ nguyên tắc. Giá cũng là nguyên tắc. Một khi đã nói ra, thì dù trời có sập cũng không đổi. Nếu cô không đủ tiền, cứ tích cóp rồi quay lại. Ta có thể đợi mười hay hai mươi năm, chẳng vấn đề gì."

Giọng điệu thoải mái ấy khiến Dorothy xụ mặt. Cô buông tay, chấm dứt luôn màn diễn.

Cô thật sự khó xử. Trong người chỉ còn hơn hai mươi bảng, không vật phẩm ma thuật nào để bán, mà chiếc nhẫn Rối Xác là vật bất khả xâm phạm. Ngón tay mang thuộc tính "Chén" duy nhất cô còn giữ thì lại đang làm nguồn năng lượng cho chiếc nhẫn ấy. Cô còn gì để trao đổi đây?

Trong lúc vò đầu suy nghĩ, ánh mắt cô chợt dừng lại nơi mấy thi thể được phủ vải trắng — đám tay sai của Tiệc Thánh Đỏ mà cô vừa hạ lúc nãy.

Nhìn những cái xác đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu Dorothy.

"Ngài Aldrich, mấy kẻ này chết rồi… thì đồ đạc của chúng thuộc về ai ạ?"

Cô hỏi, giọng tỉnh bơ. Aldrich liếc nhìn qua, trả lời thản nhiên:

"Theo luật săn, ai giết thì người đó hưởng."

Nghe vậy, Dorothy khẽ thở phào. Ít nhất Aldrich vẫn là người trọng nguyên tắc. Nếu ông tuyên bố giữ hết, cô cũng chẳng biết cãi thế nào.

"Vậy thì… ngoại trừ tên cuối cùng do ngài hạ, phần còn lại đều thuộc về cháu, đúng không?"

Aldrich gật đầu xác nhận.

Thấy thế, Dorothy không giấu nổi phấn khích, lập tức cúi xuống mở vải, bắt đầu lục soát đống xác.

Bọn này không giống người siêu phàm, nhưng khi còn sống lại có sức mạnh phi thường. Với người thường, thứ sức mạnh ấy chỉ có thể đến từ vật phẩm ma thuật.

Nói cách khác, có khả năng trên người chúng vẫn còn đồ quý!

Dorothy kéo tấm vải khỏi thi thể đầu tiên — rồi sững lại.

Dưới tấm vải là một cái xác khô quắt, gần như chỉ còn da bọc xương, miệng há hốc, mắt trợn trừng. Quần áo cho thấy đó là một trong hai người đánh xe có sức mạnh dị thường, từng khiến cô suýt phải dùng đến Long ngữ

"Xác ướp sao? Sao lại thành ra thế này? Rõ ràng ta dùng Rối Xác và súng để giết hắn, bắn chết thì sao lại khô như mắm vậy được?"

Cô cau mày, tiếp tục kiểm tra. Cái xác của người đánh xe thứ hai cũng trong tình trạng y hệt.

"Có gì đó không đúng…"

Dorothy cúi xuống lục kỹ hơn, gom lại toàn bộ chiến lợi phẩm thành một đống nhỏ trước mặt.

Kết quả thu được gồm: 4 khẩu súng lục 6 viên, 124 viên đạn, 2 chiếc đồng hồ, 8 điếu thuốc, 4.57 bảng tiền mặt, và 7 tờ giấy nhỏ bằng lòng bàn tay, in hoa văn đỏ phức tạp, giữa có một biểu tượng hình chiếc chén.

Dorothy nhận ra ngay kiểu giấy này — lúc trước cô đã thấy một tờ trên người gã đánh xe bị giết, và vài tờ nữa ở những xác khác.

"Chắc là thứ này rồi…"

Cô nhặt một tờ lên, quan sát kỹ, trong lòng dâng lên linh cảm mạnh mẽ rằng đây chính là vật ma thuật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!