Chương 36: Hiệu trưởng Trường Thánh Amanda

Phía tây thành Igwynt — Trường Thánh Amanda về đêm.

Bầu không khí yên tĩnh bao trùm khu học viện sau bữa tối.

Những học sinh nam chuẩn bị vào lớp buổi tối bỗng giật mình khi nghe tiếng súng vang lên từ xa đâu đó trong khuôn viên trường.

Hiếu kỳ trỗi dậy, họ ùa đến bên cửa sổ, cố nhìn xuyên qua màn đêm mờ mịt, xì xào bàn tán về nguyên nhân tiếng động.

Chỉ đến khi thầy giáo nghiêm khắc quát lệnh trở về chỗ ngồi, cả lớp mới dần im lặng trở lại.

Trong khi các phòng học vẫn sáng đèn phục vụ giờ học tối, thì bên dưới trường học, trong một không gian ngầm rộng lớn bị che giấu, ánh sáng cũng rực rỡ không kém.

Căn hầm khổng lồ dưới lòng đất của Trường Thánh Amanda được chiếu sáng bởi vô số đèn gas treo cao, xua tan mọi bóng tối.

Khắp gian phòng là bàn ghế, tủ kệ, và vô số bức tượng đá.

Có những tượng bán thân nhỏ, những bức tượng nửa người, và cả tượng toàn thân cao bằng người thật — nằm ngổn ngang trên bàn, tủ, ghế, thậm chí cả trên sàn.

Mỗi pho tượng đều được chạm khắc tỉ mỉ đến mức sống động.

Dọc theo tường là các khối đá thô chưa được đục, đủ kích cỡ, cùng những ống thông gió khổng lồ quay chậm rãi, phát ra tiếng ù ù nặng nề từ một nguồn năng lượng bí ẩn.

Sàn đá phủ một lớp bụi trắng dày. Ghế đẩu đặt ngổn ngang. Búa và đục nằm rải rác nơi góc phòng.

Trên giá vẽ gần đó, các bản phác họa bằng bút chì mô phỏng gương mặt người và hình khối phức tạp, toàn sắc xám — nhấn mạnh ánh sáng và bóng tối. Không hề có màu sắc nào, và bên cạnh cũng không có sơn, chỉ là bút chì và giấy trắng.

Thoạt nhìn, đây rõ ràng là xưởng điêu khắc đá.

Dorothy đứng giữa căn phòng, đôi mắt lấp lánh quan sát từng chi tiết.

Cách đó không xa, ông lão gác trường — Dean — đang tập trung khắc dở một bức tượng bán thân nam giới với gương mặt nghiêm nghị.

Ông cẩn thận dùng đục gõ theo tiết tấu đều đặn, tham chiếu những tấm ảnh đen trắng đặt trước mặt.

Tiếng đục đá vang vọng trong không gian im lặng.

Gần đó, năm thi thể nằm xếp hàng trên sàn, được phủ bằng những tấm vải trắng.

"Cháu thật sự biết ơn vì ngài đã cứu cháu tối nay…"

Dorothy nói, khẽ liếc nhìn quanh rồi hướng ánh mắt về phía ông lão.

Dean mỉm cười, tay vẫn tiếp tục công việc.

"Ha… Mấy tên tay sai của Tiệc Thánh Đỏ dám làm loạn quanh lãnh địa của ta, ta tất nhiên phải ra tay dọn dẹp thôi.

Còn công lao cứu mạng? — cô Mayschoss, đáng khen phải là chính cô mới đúng."

Ánh mắt ông liếc về phía năm cái xác, giọng ông thoáng nét tán thưởng:

"Trong năm tên đó, cô tự mình hạ bốn. Ta chỉ đến thu dọn hậu quả.

Khi nhận được tín hiệu từ con rối của cô, xe ngựa của cô đã rời khỏi trường được một quãng khá xa.

Nếu cô không buộc chúng quay đầu, e rằng dù ta có nhanh hơn nữa cũng chẳng đến kịp."

Dean quay lại nhìn Dorothy, ánh mắt trầm tĩnh.

"Dũng khí, bình tĩnh, và tư duy sắc bén…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!