Giữa đáy vực lạnh lẽo, cơn mưa buốt cuối cùng cũng dứt.
Nơi vết tích của cuộc thảm sát, Dorothy ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển nhìn thi thể Edrick trước mặt. Phải mất một hồi lâu, hơi thở cô mới dần ổn định. Khi đứng dậy được, đôi chân vẫn còn run rẩy, một ý nghĩ bỗng vụt qua đầu.
"Khoan đã... còn hai con chó của hắn thì sao?"
Nhớ lại hai con chó săn ghê tởm từng xông tới tấn công, Dorothy vội siết chặt khẩu súng trong tay, đảo mắt quan sát bốn phía. Theo ký ức mơ hồ, chúng chỉ bị hất văng đi chứ chưa hề chết. Nếu bây giờ chúng tỉnh lại để báo thù, cô e rằng chẳng thể chống đỡ nổi. Khi nãy, giữa cơn sốc vì lần đầu giết người, cô đã hoàn toàn quên mất điều này.
Trong tia sáng lấp lóe, Dorothy thấy hai thân hình đỏ lòm nằm cách đó không xa. Chúng nằm im phăng phắc, chẳng còn hơi thở. Dù nước mưa vẫn rơi, thân thể ấy chẳng động đậy lấy một lần — như hai cục thịt vô hồn.
"Chết thật rồi ư?... Không thể nào. Chỉ bị hất ra xa thôi mà cũng chết sao? Một chữ trong tiếng Gào của Rồng... lại mạnh đến mức ấy ư?"
Dù lòng đầy thắc mắc, cô vẫn chẳng dám đến gần. Vẻ ngoài kinh tởm của chúng khiến cô rùng mình. Nhưng trong lòng, câu hỏi ấy vẫn đọng lại, như cái gai không sao gỡ ra được.
"Thôi kệ. Giờ việc trước mắt là nghĩ cách sống sót đã."
Xác định rằng bọn chó không còn là mối nguy, Dorothy khẽ thở phào, rồi ngồi xuống. Cô nhặt chiếc ô đen rơi cạnh thi thể, mở ra che mưa phùn. Dưới cơn mưa, cô ngồi lặng, suy tính bước đi kế tiếp.
Cô vừa mới xuyên đến một thế giới xa lạ, mang dáng dấp của thế kỷ mười chín, lại tỉnh dậy trong thân xác một cô bé vừa bỏ mạng vì tai nạn xe ngựa — tất cả khiến cô như lạc giữa giấc mơ xa. Mọi thứ đều mơ hồ: con người, ngôn ngữ, thời đại.
Sau một hồi cân nhắc, Dorothy đi đến quyết định:
"Mình nên làm theo dự định còn dang dở của cô bé này — đến thành phố tìm anh trai cô ấy. Dù sao, anh ta cũng là người thân duy nhất còn lại... Là nơi duy nhất mình có thể nương tựa. Hơn nữa, đó cũng là nguyện vọng cuối cùng của cô bé ban đầu."
Cô chống cằm, ngồi trên tảng đá lạnh, lặng im suy nghĩ. Trong ký ức của Dorothy ban đầu, người anh trai từng rất thương yêu cô em nhỏ, luôn dịu dàng và tận tụy. Nếu có ai trên đời này có thể tin cậy, thì đó hẳn là anh ta. Dù ở thế giới nào, tìm lại mái nhà vẫn là bước đầu tiên để tồn tại.
"Quần áo ướt hết rồi... lạnh buốt cả người... phải tìm chỗ nào thay mới được."
Theo trí nhớ còn sót lại, gần đây có một thị trấn nhỏ tên là Vulcan. Nếu men theo con đường mà đoàn xe đã đi, cô sẽ đến đó. Bọn cướp đã có thể lần theo tới tận bờ sông, chứng tỏ chắc chắn có một lối mòn quay trở lại đường chính.
Nghĩ vậy, Dorothy ngồi nghỉ một lát rồi chuẩn bị lên đường. Nhưng vừa nhổm dậy, một vấn đề khác lại ập đến: tiền.
"Mình cần tiền... để ăn, để trọ... mà giờ không có lấy một đồng!"
Trước đây, chuyến đi của Dorothy được dì Hannah sắp xếp chu đáo. Toàn bộ tiền bạc do anh trai gửi về đã giao cho người đánh xe để lo cho cô dọc đường. Giờ thì xe, hành lý, người lái — tất cả đã trôi theo dòng nước.
Dorothy im lặng, nhìn quanh bãi hoang đầy xác. Ánh mắt cô cuối cùng dừng lại trên thi thể của Edrick.
"Tên thủ lĩnh cướp này chắc chắn có mang theo tiền."
Không ngần ngại, cô nhặt chiếc đèn dầu rồi bước tới, bắt đầu lục soát. Sau khi đã lục qua mấy tên cướp khác, cô cũng quen với việc này, không còn rụt rè như lúc đầu.
Từng món đồ lần lượt được kéo ra: một con dao găm, một bộ bài, vài tờ ngân phiếu, cùng một chùm chìa khóa.
Cô nhét những vật cần thiết vào túi, rồi kiểm tra kỹ hơn. Lần này, cô tìm thấy thêm vài đồng xu, mấy điếu thuốc lá và một hộp diêm.
Vừa định dừng lại, định tháo luôn chiếc áo khoác đẹp của hắn để đem bán, ngón tay cô bỗng chạm phải vật gì cứng trong lớp lót bên trong.
"Cái gì đây... cảm giác như giấy? Sao lại giấu kỹ thế này? Có vẻ là thứ quý giá."
Đôi mắt đỏ khẽ sáng lên. Dorothy rút con dao nhỏ, rạch đường chỉ may rồi lôi ra hai phong bì.
"Thư à?... Loại thư gì mà phải giấu kín như thế này?"
Tuy hơi thất vọng vì không phải tiền, nhưng trí tò mò nhanh chóng thắng thế. Cô rút tờ giấy trong một phong bì ra, giơ gần đèn dầu để soi sáng, rồi bắt đầu đọc.
Dòng chữ hiện ra ngay ngắn. Điều khiến cô kinh ngạc nhất — cô đọc được.
"Khoan... mình đã đánh đổi tri thức ngôn ngữ của Dorothy để đổi lấy tiếng Rồng cơ mà? Sao vẫn hiểu được?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!