Tại khu ổ chuột của thành phố Igwynt, nơi tách biệt hẳn khỏi những quận sầm uất phía trên, giữa mê cung những con hẻm tăm tối nơi tầng lớp dân nghèo chen chúc sinh tồn, hai người đàn ông mặc thường phục và đeo mặt nạ đang ẩn mình ở đầu một ngõ hẹp.
Họ nép sát sau bức tường rạn nứt, lặng lẽ quan sát những gì đang diễn ra phía trong.
Ở nơi sâu nhất của con hẻm, họ thấy mục tiêu mà họ đã theo dõi suốt từ buổi tối — một cô bé khoác áo choàng đen đang giơ cao một chiếc hộp như thể khoe khoang chiến lợi phẩm.
Đứng đối diện cô là một người đàn ông cao gầy, da tái nhợt, ăn vận như một quý ông lịch thiệp.
"Quả nhiên… con bé được ai đó cử tới buổi tụ họp bí mật.
Tên kia đang muốn bán vật phẩm của Tiệc Thánh Đỏ mà không để lộ thân phận!"
Nghĩ đến đó, hai gã đàn ông khẽ nhếch môi, ánh nhìn lóe lên vẻ lạnh lùng.
"Hừm, đúng là biết giữ miệng. Nhưng vẫn còn non lắm.
Chúng tưởng có thể qua mắt Tiệc Thánh Đỏ sao?
Buổi tụ họp của Grayhill — chẳng lẽ lại không có tai mắt của bọn ta?"
Cả hai liếc nhìn nhau, nụ cười nham hiểm thoáng hiện nơi khóe môi.
Họ tiếp tục quan sát, trong khi cô bé áo choàng đen cất giọng nói vang lên trong hẻm.
"Thưa ngài! Khoản thanh toán còn lại mà ngài đã hứa!"
Nghe vậy, người đàn ông da tái mỉm cười.
Hắn cúi người, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, rồi rút từ túi áo ra một tờ ngân phiếu, đưa cho cô.
Sau đó, hắn nhận lấy chiếc hộp từ tay cô bé.
"Cảm ơn ngài rất nhiều!
Xin Đức Mẹ ban phước cho ngài!"
Cô gái vui mừng cúi người cảm tạ, ôm tờ ngân phiếu và chạy đi.
Còn người đàn ông cầm hộp thì lặng lẽ quay bước, rẽ sang con đường khác.
Thấy vậy, hai kẻ ẩn nấp liếc nhìn nhau, rồi lập tức đuổi theo.
Bước chân họ nhẹ như mèo, luôn giữ khoảng cách an toàn.
Mục tiêu của họ rất rõ ràng: bám theo kẻ đã dám buôn vật phẩm của Tiệc Thánh Đỏ, tìm ra chỗ ẩn nấp của hắn, thu thập đủ thông tin, rồi báo lại cho tổ chức.
Sau đó, Tiệc Thánh Đỏ sẽ ra tay — bắt sống, tra hỏi nguồn gốc món hàng, và khiến hắn phải trả giá đắt.
Sự thèm khát phần thưởng khiến cả hai càng thêm hăng hái.
Nhưng họ không hề biết rằng, từ trên cao, đã có đôi mắt khác đang dõi theo từng bước chân của họ.
Người đàn ông, tay cầm gậy, bước đi chậm rãi.
Hắn vừa đi vừa quan sát phố xá, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời, hay ném vài đồng xu cho những đứa trẻ ăn xin bên vệ đường.
Dù đi giữa những hẻm dơ bẩn, phong thái của hắn vẫn ung dung, tao nhã, chuẩn mực đến kỳ lạ.
Một quý ông thực thụ — ít nhất là bề ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!