Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】

Khi hai người quay lại xe, trời đã về chiều, chân trời phủ đầy những áng mây tím hồng rực rỡ.

Hoắc Duật Hoành cúi người thắt dây an toàn cho cậu, An An ngoan ngoãn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng trào dâng một cảm giác yên bình và vui sướng khó tả. Đón ánh hoàng hôn trên đường về, những tia nắng ấm áp rắc lên mặt, cậu nghiêng đầu nhìn hắn, nở nụ cười ngọt ngào: "Chồng ơi, em yêu anh nhiều lắm ~"

"Anh cũng yêu em, bảo bảo."

Tháng Năm, tiết Tiểu Mãn.

Dạo gần đây, thợ may riêng thường xuyên gửi quần áo mới đến cho Ôn Duẫn An, khiến cậu hoàn toàn quên mất chuyện ở ngôi miếu cổ hôm nọ.

Sáng sớm hôm nay, Hoắc Duật Hoành dường như không có ý định đi làm. Hắn ôm cậu chờ cậu tỉnh ngủ, rồi dỗ dành cậu thay bộ quần áo mà hắn ưng ý nhất, nói là muốn đưa cậu ra ngoài.

Ôn Duẫn An vừa thay đồ vừa lẩm bẩm: "Nhưng hôm nay em còn có tiết ở học viện mà, anh cũng phải đi làm nữa chứ!"

"Tuần này anh xin nghỉ cho em rồi, chúng ta có một việc rất quan trọng."

"Việc gì thế ạ?"

"Đến nơi em sẽ biết, nào, ngoan mặc quần áo vào nhé."

"Vâng ạ!"

Hoắc Duật Hoành mỗi ngày đều kiên nhẫn giúp cậu mặc quần áo, mang tất, ngay cả giày cũng tự tay xỏ vào cho cậu. Xong xuôi, hắn lại tỉ mỉ ngắm nhìn "tác phẩm" xinh đẹp do chính tay mình chăm chút. Hắn xỏ đôi giày da nhỏ vào chân cậu rồi đứng dậy, vòng tay ôm cậu từ phía sau, cằm tựa l*n đ*nh đầu cậu, không nhịn được mà tán thưởng: "Bảo bảo, em đẹp lắm."

Cậu nhìn mình trong gương. Trên người là bộ lễ phục nhỏ mang phong cách quý tộc Anh quốc, tuy kiểu dáng khác với bộ vest của Hoắc Duật Hoành nhưng nhìn qua là biết ngay đồ đôi.

Cậu cảm thấy hôm nay họ ăn mặc rất long trọng, đoán chừng hắn định đưa mình đi dự tiệc từ thiện, vì với những gia đình như họ, việc làm từ thiện là nghĩa vụ thường xuyên. Sau khi dùng bữa đơn giản, Hoắc Duật Hoành dẫn cậu ra cửa.

Điểm đến không xa, xe rời khỏi biệt thự không lâu đã dừng lại ở bến tàu khu Loan. Xung quanh đậu toàn siêu xe, và sát cầu cảng là một chiếc du thuyền khổng lồ sang trọng. Có vẻ như trên thuyền đang tụ họp rất nhiều nhân vật có máu mặt.

Hoắc Duật Hoành nắm tay cậu đi phía trước, thỉnh thoảng lại nhắc cậu cẩn thận dưới chân. Ôn Duẫn An vẫn ngơ ngác không hiểu buổi tiệc này rốt cuộc là gì mà lại bí mật và hoành tráng đến vậy.

Vừa bước lên du thuyền, không gian trước mắt bừng sáng. Cách trang hoàng này rõ ràng là dành cho một buổi tiệc sinh nhật! Ngay lối vào còn đặt một tấm biển đón khách tinh xảo. Cậu nhìn kỹ lại, trên đó viết: Chúc mừng sinh nhật... Ôn Duẫn An!

?! Cậu bừng tỉnh nhận ra, hôm nay là sinh nhật tròn 20 tuổi của mình!

"Bảo bảo, quên luôn sinh nhật mình rồi sao?"

Cậu đúng là đã quên thật. Trước đây ngày nào cũng hạnh phúc, sinh nhật phải có người nhà nhắc cậu mới nhớ. Sau khi kết hôn, Hoắc Duật Hoành ngày nào cũng tìm cách dỗ dành cậu vui vẻ, cuộc sống ngọt ngào đến mức cậu chẳng còn tâm trí đâu mà mong đợi đến ngày sinh nhật nữa. Vậy mà hắn vẫn nhớ rõ, còn chuẩn bị cả một điều bất ngờ thế này!

"Cảm ơn chồng, sao anh không nói trước cho em biết?" Ôn Duẫn An ngoan ngoãn ôm lấy cổ hắn, ngước đầu hôn một cái thật kêu.

"Anh muốn để em tự mình nhìn thấy. Đi thôi em?" Hoắc Duật Hoành lịch thiệp đưa tay ra.

Ôn Duẫn An đặt bàn tay nhỏ vào lòng bàn tay hắn : "Dạ ~"

Suốt dọc đường từ lối vào đến sảnh tiệc, nhân viên phục vụ đều mỉm cười chào hỏi và chúc cậu sinh nhật vui vẻ. Đến cửa sảnh, Hoắc Duật Hoành dừng lại một chút, để cậu đi lên phía trước.

Khi người hầu đẩy hai cánh cửa lớn ra, An An bước vào, Hoắc Duật Hoành theo sát phía sau. Ngay lập tức, tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang dội khắp khán phòng.

Người thân của cậu, hội bạn thân, rồi cả bố mẹ và bạn bè của Hoắc Duật Hoành đều có mặt đông đủ. Cậu cuối cùng cũng hiểu tại sao khi cậu nói xin nghỉ một tuần, mấy đứa bạn lại không thấy tiếc nuối như mọi khi. Hóa ra tất cả đều ở đây chờ cậu!

"Tiểu An, sinh nhật vui vẻ!" Các anh trai và bạn bè của cậu đồng loạt bắn pháo hoa giấy. Những mẩu giấy màu và kim tuyến bay tung trời, lấp lánh rực rỡ. Chúng còn được cắt tỉa theo hình đầu thỏ nhỏ, rõ ràng là do Hoắc Duật Hoành dày công chuẩn bị.

"Cảm ơn mọi người!" Ôn Duẫn An vui sướng ôm chầm lấy Hoắc Duật Hoành, trước mặt bao nhiêu người dâng lên một nụ hôn ngọt ngào: "Đặc biệt cảm ơn chồng yêu quý ~"

Có người không nhịn được trêu chọc: "Được rồi được rồi, lại bắt đầu 'ngược đãi' bọn độc thân chúng tôi đấy à."

Cậu khẽ cười, mặt không hề tỏ ra e thẹn mà đỏ bừng lên vì hạnh phúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!