Chương 88: Thực sự cảm động

Hệ thống xử lý của Hoắc Duật Hoành đang đứng trên bờ vực chập mạch.

Tuy rằng vợ nhỏ của hắn lúc này ăn mặc vô cùng "không bình thường", trên gương mặt trắng nõn còn dính chút bột mì, cả người trông vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, lại còn đang nhìn hắn cười cười chớp mắt. Nhưng mà...

Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn kia của cậu lại đang nắm chặt một con dao gọt hoa quả nhỏ xíu.

Hoắc Duật Hoành muốn ôm lấy cậu, nhưng lại phải cứng nhắc nhịn xuống vì sợ dao làm cậu bị thương. Hắn đứng im bất động, ngay cả thở cũng không dám mạnh.

"Chồng, sao anh không ôm em!"

"...... Ngoan nào bảo bảo, trả lời anh trước đã, em đang làm gì thế này?"

Ôn Duẫn An vẫn không nhịn được, vui vẻ nhảy chân sáo hai cái: "Em đang chào đón anh về nhà mà!"

Ừm... Cầm dao gọt hoa quả để nghênh đón chồng sao? Thật thú vị, không hổ là vợ nhỏ của hắn , ý tưởng lúc nào cũng khác người.

Đôi mắt Ôn Duẫn An sáng lấp lánh: "Chồng, có phải anh đang cảm động lắm không? Anh xúc động đến mức không nói nên lời luôn kìa."

Hoắc Duật Hoành bật cười khổ sở: "Đúng vậy, thực sự cảm động." Cảm động đến mức không dám nhúc nhích luôn đây này.

Chiêu này thế mà lại có tác dụng thật, Ôn Duẫn An phấn khích vung vẩy con dao nhỏ, nhìn thế nào cũng thấy nó sắp bay ra khỏi tay đến nơi.

Tim Hoắc Duật Hoành vọt lên tận cổ họng, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để dỗ dành: "Em đặt con dao xuống trước đi bảo bảo, đừng để bị thương."

"Hửm? Ồ!" Hóa ra cậu vẫn đang cầm dao, lần đầu xuống bếp nên thiếu kinh nghiệm quá. Ôn Duẫn An đưa tay gõ gõ vào đầu mình: "Em định gọt dưa hấu mà!"

Hành động này lại làm Hoắc Duật Hoành hú vía thêm một phen.

"Được rồi được rồi, ngoan, đưa dao cho anh," Hoắc Duật Hoành đưa tay ra, thuận lợi lấy được con dao từ tay cậu mới thở phào nhẹ nhõm: "Muốn ăn dưa hấu sao? Để anh gọt cho."

Ôn Duẫn An đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nắm chặt hai tay lại, nhẹ nhàng dậm chân: "Chồng! Anh làm thế là sai rồi, anh phải ôm em chứ!"

Trên mạng người ta bảo thế mà.

Hoắc Duật Hoành nhìn bé vợ nhỏ vừa kiều khí vừa đáng yêu của mình, nhắm mắt lại, cảm thấy sâu sắc rằng nếu bây giờ mà ôm cậu thì chắc chắn sẽ "có chuyện".

"Bảo bảo, em mặc thế này mà bảo anh ôm em sao?"

"Sao thế ạ? Không đẹp ạ?" Cậu cúi xuống nhìn cái tạp dề nhỏ trên người mình.

Hoắc Duật Hoành khó khăn mở lời: "Không phải... Đẹp lắm..."

Chỉ là cái tạp dề này ngắn quá mức cho phép. Giữa thanh thiên bạch nhật, hai đôi chân thon dài trắng trẻo của bé Omega cứ lù lù trước mắt thế này, bảo hắn dời mắt đi kiểu gì?

"Trên mạng nói Alpha thích xem Omega của mình mặc tạp dề mà..." c** nh* giọng lầm bầm, bắt đầu tự hỏi có phải Hoắc Duật Hoành khác với những Alpha bình thường không.

Hoắc Duật Hoành hoàn toàn bị câu nói này lấy lòng. Thấy cậu đưa tay định cởi dây buộc tạp dề, hành động của hắn nhanh hơn cả não bộ, vội vàng đặt con dao lên tủ rồi kéo cậu vào lòng.

"... Đừng cởi, thực sự rất đẹp, bảo bảo," Hoắc Duật Hoành kiềm chế ôm lấy cậu, khẽ ho một tiếng để che giấu phản ứng lúng túng của mình, "Tuy em không hợp với nhà bếp, nhưng em rất hợp mặc bộ này."

Hả? Ý gì vậy? Câu này nghe mâu thuẫn quá, cậu chẳng hiểu gì cả.

"Sao quần lại ngắn thế này? Vẫn chưa đến mùa hè đâu, cảm lạnh thì sao?" Hoắc Duật Hoành vẫn không nhịn được, đưa tay nắm lấy gấu váy của cậu kéo kéo xuống.

Ôn Duẫn An không nghĩ nhiều, cậu ôm đáp lại hắn, mãn nguyện ngẩng đầu: "Trong nhà có điều hòa mà, không ốm được đâu. Với lại đây là 'combo' phối đồ đi kèm đấy ạ!"

"Khụ, bảo bảo vì anh mà đặc biệt mặc như thế này sao?"

"Tất nhiên rồi ạ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!