Chương 7: Alpha Của Cậu

Diệp Thanh Lam và Khương Quân Chi lại trò chuyện với nhau rất vui vẻ: "Nếu cả hai đứa đều đồng ý, vậy chuyện này coi như đơn giản rồi."

Khương Quân Chi nhìn về phía Hoắc Duật Hoành đang chăm chú nhìn Ôn Duẫn An: "Vậy quyết định vậy đi, Duật Hoành, ý con sao?"

Giọng Hoắc Duật Hoành không nghe ra cảm xúc: "Vâng."

"Tiểu An thấy sao?" Khương Quân Chi trực tiếp dùng cách xưng hô thân mật hơn với cậu. Dù sao thì cũng là tiện miệng thôi.

Ôn Duẫn An đang cúi đầu thẫn thờ. Tư thế này khiến cái cổ trắng nõn của cậu hoàn toàn phơi bày trước mắt Hoắc Duật Hoành, cùng với miếng dán trên tuyến thể. Miếng dán hình bé thỏ con đáng yêu kia khiến cả người cậu trông rất ngoan cũng rất đáng yêu.

Trên eo cậu dường như vẫn còn lưu lại xúc cảm từ bàn tay Hoắc Duật Hoành, khiến cậu có chút... khao khát được chạm vào nhiều hơn.

Phải làm sao bây giờ, hình như khi được ôm ấp Hoắc Duật Hoành, cơ thể sẽ trở nên thoải mái hơn. Cậu có chút thích được ôm Hoắc Duật Hoành rồi.

"Tiểu An?" Khương Quân Chi lại gọi cậu.

Cậu hoàn hồn, đỏ mặt gật đầu bừa: "Dạ dạ!"

Thực tế cậu căn bản không biết mình đang trả lời cái gì.

Hoắc Duật Hoành phớt lờ ánh mắt của mấy người anh trai Ôn Duẫn An đang ngồi cách họ không xa, quang minh chính đại nhìn thẳng vào Ôn Duẫn An. Hắn chợt nhận ra mình biết về Omega này quá ít.

Phải nói là biết quá sơ sài.

Ngay từ đầu Hoắc Duật Hoành đã không hề có ý định ở bên Omega này, bản báo cáo Trung tâm Ghép đôi gửi tới hắn cũng chỉ xem qua loa, thậm chí còn không xem ảnh mà đã đóng lại. Trước khi Ôn Duẫn An xuất hiện, khi ba mẹ họ bàn về bệnh tình của cậu, hắn cũng lười nghe.

Hoắc Duật Hoành chủ động mở lời hỏi cậu: "Tiểu... Khụ, Ôn Duẫn An, Hội chứng Hỗn loạn Tin tức tố của em nghiêm trọng lắm sao?"

Ôn Duẫn An nhẹ nhàng gật đầu "Vâng" một tiếng, rồi nhìn Hoắc Duật Hoành, nhỏ giọng nói: "Bác sĩ nói sẽ làm hư hại tuyến thể, cần Alpha của mình..." Giọng cậu dường như có chút run rẩy, cậu vẫn còn sợ hãi.

Nhưng theo bản năng cậu không muốn nói ra từ "tử vong" nghiêm trọng hơn, không muốn làm người nhà nghe xong đau lòng.

Rất nhanh, cậu lại nghĩ đến Hoắc Duật Hoành đã xuất hiện trong thế giới của mình, sắp trở thành Alpha của cậu. Hiện tại cậu vẫn chưa đến mức nguy hiểm chết người.

Cậu chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Hoắc Duật Hoành, giọng nói lại trở nên vui vẻ: "Nhưng mà anh Hoắc hiện tại là Alpha của em, em có thể được chữa khỏi!"

Alpha trời sinh đã có tính chiếm hữu rất mạnh, huống chi là Alpha đỉnh cấp như Hoắc Duật Hoành.

Bị chính Omega của mình gọi bằng cụm từ "Alpha của em" như vậy, một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ về việc chiếm hữu bé omega trước mắt này lập tức tràn ngập trong tim Hoắc Duật Hoành.

Mặc dù đây là một cảm xúc mới mẻ chưa từng có, nhưng Hoắc Duật Hoành nhanh chóng quy kết nó là bản năng của Alpha, là điều bình thường.

"Ừm." Ánh mắt Hoắc Duật Hoành thâm trầm, không truy vấn thêm nữa.

Diệp Thanh Lam trút được một gánh nặng lớn trong lòng: "Từ nay về sau chuyện của Tiểu An cứ giao cho Duật Hoành."

Trong khi Hoắc Duật Hoành còn chưa kịp đáp lại, Hoắc Tu Diệp đột nhiên nói ra một câu kinh người: "Vậy không bằng kết hôn nhanh chóng đi! Bệnh tình của Tiểu An càng kéo dài càng không tốt. Kết hôn rồi, Duật Hoành có thể chăm sóc thằng bé bất cứ lúc nào, danh chính ngôn thuận, cũng không cần lo lắng lời đồn đại bên ngoài, sẽ không phát sinh thêm chuyện phức tạp.

Việc này tôi thấy ổn thỏa!"

Ý định ban đầu của những người khác chỉ là muốn họ tiếp xúc trước, sau này có thể tính đến chuyện yêu đương. Nhưng Hoắc Tu Diệp nói vậy cũng không phải không có lý.

AO thụ thụ bất thân (Alpha và Omega không thể tùy tiện thân mật). Tình huống của Ôn Duẫn An thì họ đều biết rõ, chắc chắn là cần phải tiếp xúc thân mật với Hoắc Duật Hoành. Nắm tay, ôm ấp còn được coi là giao tiếp bình thường, nhưng nếu cần làm chuyện khác thì sao?

Chi bằng cứ kết hôn luôn, chuyện gì xảy ra giữa vợ chồng trẻ đều là quang minh chính đại cả.

Kết hôn?

Ôn Duẫn An ngây ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!