Chương 50: Rất Cưng Chiều

Sau khi ăn xong, trời đã tối. Vài người lái xe về căn hộ trong học viện. Ngày thường đến cuối tuần họ đều sẽ về nhà, nhưng thời gian làm việc còn lại thì trở về căn hộ trong học viện.

Chưa tới cổng căn hộ, Ôn Duẫn An từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu đen đậu ở đường xe chạy cách đó không xa, trông như đã đỗ ở đây rất lâu rồi.

Chiếc xe rất quen mắt, giống hệt chiếc xe Hoắc Duật Hoành hay lái, ngay cả phần trang trí trên thân xe cũng giống chiếc của Hoắc Duật Hoành. Sao lại trùng hợp như vậy.

Xe đậu ổn định, vài người bước xuống khỏi xe. Ôn Duẫn An không nhịn được tò mò nhìn qua nữa. Cửa xe thể thao được mở ra, có một Alpha thân hình cao lớn bước xuống xe.

Quen mắt quá, sao chiếc xe giống xe chồng cậu, mà người cũng giống chồng cậu vậy nhỉ?

Ôn Duẫn An hơi nheo mắt. Alpha kia dường như đang đi về phía họ.

Kia hình như... Không đúng... Đó chính là Hoắc Duật Hoành !

"Chồng ơi!" Bé Omega ngọt ngào kêu lên một tiếng, nắm chặt dây đeo túi xách, sải chân chạy về phía Hoắc Duật Hoành.

"Ê! Tiểu An cậu đi đâu!" Trịnh Đông Húc hét lớn ở phía sau.

"Chồng tớ đến rồi!" Cậu không quay đầu lại: "Mọi người ngủ ngon, tạm biệt!"

Chạy vài bước liền bắt đầu th* d*c nhẹ nhàng. Cậu đành phải đứng lại, lấy lại mấy hơi thở: "Hộc... Chồng ơi, sao anh lại đến đây thế?"

Hoắc Duật Hoành có lịch trình của mình. Buổi chiều sau khi rời khỏi tập đoàn liền lái xe thẳng đến Học viện La Đức, đã đợi cậu ở đây một lúc rồi.

Hoắc Duật Hoành lo lắng cho cậu, nhưng cũng không muốn cậu về nhà, chỉ là lỡ như cậu muốn về nhà thì sao? Nếu cậu nguyện ý về nhà cùng hắn, thì càng tốt. Nếu không muốn, vậy cho cậu một chút tin tức tố trấn an.

Chỉ cần là vì thỏ con Bảo Bảo, thế nào cũng được.

"Sao lại thích chạy như thế? Ngã thì làm sao?" Hoắc Duật Hoành xách túi xách của cậu nhận lấy, tay nhéo nhéo má phúng phính hơi ửng hồng của cậu. Miệng thì dạy dỗ cậu, nhưng giọng nói lại rất cưng chiều.

Nghe không ra là đang răn dạy, ngược lại giống như sự cưng chiều không thể làm gì khác của người yêu.

"Em mới không ngốc như vậy đâu!" Cậu chống eo, liếc Hoắc Duật Hoành hai mắt, cái miệng nhỏ chu ra: "Em là thỏ khỏe mạnh!"

"Ừm, đúng vậy."

"Vậy vì sao chồng lại đến đây ?" Cậu nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải bên cạnh Hoắc Duật Hoành.

Hoắc Duật Hoành vẻ mặt bình tĩnh bắt đầu nói dối: "Tan tầm tiện đường nên qua đây."

"Nếu em muốn về nhà, anh có thể đưa em về, vừa lúc không cần làm phiền tài xế của em."

"Được ạ ! Chồng, vậy anh có đói bụng không ?"

"Ừm, về nhà ăn cơm. Bảo Bảo về ăn cùng anh chứ?"

"Ừm ừm! Em về căn hộ thu dọn đồ trước nha!" Cậu lại đưa tay cho Hoắc Duật Hoành nắm, hai người cùng nhau trở về căn hộ.

Nói là thu dọn đồ đạc, kỳ thật cũng chỉ là một chút phụ kiện cậu thường ngày thích mang làm điệu.

Cậu nhớ thương Hoắc Duật Hoành còn chưa ăn cơm, thu dọn xong liền nhanh chóng kéo Hoắc Duật Hoành phải về nhà.

Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư, thời gian sớm hơn ngày đầu một chút, Hoắc Duật Hoành lại lại lại đến đón cậu. Mỗi ngày đều là cùng một lời giải thích: "Tiện đường."

Ngày thứ năm, Ôn Duẫn An không nhịn được, bởi vì cậu đã liên tục cho tài xế leo cây ba ngày. Tài xế tiếc nuối người chủ lương cao lại dễ tính như vậy, khóc lóc hỏi có phải muốn sa thải anh ta không.

Ôn Duẫn An nói luyên thuyên một hồi, cuối cùng một ngón tay, chỉ vào chiếc Rolls

-Royce có trang trí hình thỏ đậu ở cách đó không xa: "Chồng, chính là có chuyện như vậy. Tài xế của em đang đợi em rồi! Anh về nhà trước đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!