Chương 46: Anh Thật Tốt

Ngủ một giấc đến sáng, cậu tỉnh dậy trong lòng Hoắc Duật Hoành. Chuyện đầu tiên là nhìn xem cái bụng của mình.

Giọng nói hơi khàn của Hoắc Duật Hoành vang lên trên đỉnh đầu cậu: "Bảo Bảo? Sao vậy? Lại đau sao?"

"Không... Không phải!" Cậu đỏ mặt không dám ngẩng đầu.

Cứ cảm thấy cậu đang nhìn bụng, Hoắc Duật Hoành đang nhìn cậu. Hình ảnh này chỗ nào đó kỳ quái.

"Vậy là làm sao vậy, đói bụng?"

"Không đói bụng!"

Trông có vẻ cũng không thực sự đáng sợ. Cậu nhẹ nhàng sờ sờ, hơi giống như lúc ăn no căng ngày thường, khó coi.

"Chồng, bụng em có phải không đẹp không?" Cậu v**t v* bụng mềm mại, ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật Hoành.

Hoắc Duật Hoành cúi mắt, ôm ôm cậu: "Bảo Bảo, thật ra không nhìn ra đâu. Em vẫn xinh đẹp như trước."

"Thật sao?"

"Ừm."

"Không sưng sao?"

"Ừm, không nhìn ra đâu."

Chỉ có anh và bác sĩ nhìn ra sao? Vậy biết đâu rời giường đi lại một chút là sẽ tiêu sưng !

"Vậy em muốn xuống giường."

"Em bây giờ không thể mệt." Hoắc Duật Hoành đứng dậy một tay bế cậu lên, ngữ khí không cho phép cự tuyệt: "Anh ôm em."

Cậu rõ ràng là không có thỏ con nha! Hoắc Duật Hoành đối xử với cậu như vậy, cậu sắp sinh ra ảo giác rồi.

Bữa sáng vừa mới kết thúc, Hoắc Duật Hoành không giống thường ngày chuẩn bị ra cửa đi làm, chỉ ôm cậu yên tĩnh ngồi.

Quản gia gọi điện thoại báo Thư ký Trần đến cửa, Hoắc Duật Hoành lúc này mới buông cậu ra đi ra cửa.

Thư ký Trần vốn dĩ đã quen rồi. Sáng sớm đã nhận được tin tức Hoắc Tổng của họ không đến công ty, bảo anh mang tài liệu quan trọng nhất đến là được.

Tình lẽ thường thôi, dù sao trong nhà có một Omega xinh đẹp đến tiên hạ phàm cũng không sánh bằng, ai cũng không muốn đi làm. Hơn nữa, Hoắc Tổng cũng không phải lần đầu tiên làm vậy.

Là anh, anh cũng không muốn đi làm.

Nhưng Hoắc Tổng còn nói bảo anh tìm mấy quyển sách mang theo cùng. Trong nhà không có.

Khoan, còn có thể có sách Hoắc Tổng không có sao?

Cho đến khi anh nhìn thấy dòng chữ kia:

[ Sổ tay chăm sóc Omega trong thời kỳ mang thai ]

Thư ký Trần điên cuồng não bổ: Ôi trời ơi! Tốc độ này quả thực...! Tiểu Phu nhân này chắc phải đến mức nào rồi chứ ??!!

Giọng nói lạnh băng của Hoắc Duật Hoành cắt ngang sự phê phán đạo đức của anh: "Thư ký Trần, có vấn đề gì sao?"

"... Không có, sách Hoắc Tổng cần đây."

Ôn Duẫn An đang mặc quần áo ở nhà rộng thùng thình và mềm mại. Cậu ngồi trên sofa một lúc, không biết có phải tác dụng tâm lý hay không, cậu lại cảm thấy chân hơi bị chuột rút, bụng cũng khó chịu, tay cũng mỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!