Đối với Hoắc Duật Hoành mà nói, việc tỉnh dậy có thể thấy vợ nhỏ yêu kiều ngủ trong lòng mình là một chuyện hạnh phúc, tiền đề là phải lờ đi sự thật rằng trên đỉnh đầu cậu giờ đây không còn tai thỏ nữa.
Không biết chú thỏ nhỏ này khi tỉnh lại sẽ vui mừng đến mức nào.
Hoắc Duật Hoành ôm cậu yên tĩnh ngắm nhìn, dùng ánh mắt phác họa từng chi tiết trên người cậu.
Khuôn mặt vợ nhỏ thật xinh đẹp, trán cũng xinh đẹp, mũi cũng xinh đẹp, môi lại càng xinh đẹp, nơi nào cũng xinh đẹp đến mức không thể bắt bẻ.
Thật là quá táo bạo, sao lại dám lớn lên xinh đẹp như vậy, lại còn ngoan ngoãn rúc trong lòng hắn như thế.
Hoắc Duật Hoành rất muốn hôn cậu, nhưng lại nghĩ đến việc có những lúc cậu tỉnh dậy muốn hôn, cậu còn phải mơ màng đi đánh răng xong mới chịu hôn.
Bảo Bảo thỏ con ưa sạch sẽ như vậy, nếu giờ hôn cậu mà bị cậu biết, có lẽ sẽ nổi trận lôi đình nhỏ. Mặc dù bộ dáng cậu giận dỗi nhõng nhẽo cũng rất đáng yêu, nhưng Hoắc Duật Hoành tiếc không muốn làm cậu không vui.
Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng buông bé Omega trong lòng ra, chịu thua rời khỏi giường. Hắn đánh răng rửa mặt xong lại quay lại ôm cậu vào lòng lần nữa.
Dựa vào lúc cậu ngủ say, Hoắc Duật Hoành lén lút hôn cậu khắp nơi. Rõ ràng mấy ngày nay không thiếu lần đã hôn, nhưng chỉ là có chỗ nào đó không giống nhau.
"An An."
"Bảo Bảo."
"Thỏ nhỏ Bảo Bảo ơi."
"Tiểu An Bảo Bảo."
"An An Bảo Bảo."
"Vợ ơi... Em thơm quá."
Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng hôn cậu. Hôn một lần liền thì thầm gọi cậu bên tai, gần như mê đắm ngửi mùi hương trên người cậu.
Đó là mùi hương chỉ có một mình hắn có thể độc hưởng.
Bảo Bảo thỏ con thơm tho mềm mại, nhỏ nhắn như vậy, sao lại ngoan thế, dễ hôn thế. Hoắc Duật Hoành Hoành không nhịn được cắn vào khuôn mặt trắng sứ của cậu, hít hà một hơi thật mạnh.
Khi buông cậu ra, mảng da thịt trắng nõn mềm mịn trên má cậu đã nổi lên một vết hồng nhạt mờ mờ.
Trông giống như phấn má, càng thêm yếu ớt đáng yêu.
Nếu có thể nhét cậu vào túi, đi đến đâu mang đi đến đó thì tốt biết mấy.
Ôn Duẫn An bị hôn đến r*n r*, cuối cùng vẫn bị hôn tỉnh. Cậu mở to đôi mắt thần tiên thơ ngây nhìn Hoắc Duật Hoành.
"Chồng... anh tỉnh rồi sao?" Cậu dụi dụi mắt, mềm mại nói chuyện, "Chào buổi sáng"
"... Ừm, chào buổi sáng, Bảo Bảo." đáng yêu quá, thật muốn hôn chết em ấấy.
"Chồng, xoa xoa thỏ... Hả?!" Cậu theo bản năng muốn nhét tai thỏ vào tay Hoắc Duật Hoành, lại phát hiện không đúng.
Lỗ tai!
Tiểu Omega trừng lớn mắt, trên mặt tràn đầy vui sướng, giọng nói cũng lớn hơn một chút: "Tai thỏ của em không thấy rồi!"
Hoắc Duật Hoành tiếc nuối nói: "Ừm, không thấy."
Cậu kích động đưa tay ôm cổ Hoắc Duật Hoành, áp sát vào người anh, dùng đỉnh đầu xù lông mềm mại nhẹ nhàng cọ cọ cằm Hoắc Duật Hoành: "Chồng, cảm ơn anh nha!"
"Vui đến vậy sao?" Hoắc Duật Hoành mềm lòng hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!