Cậu bước lên bậc cửa, vẫy tay với Hoắc Duật Hoành. Hoắc Duật Hoành chờ đến khi hoàn toàn không thấy cậu nữa, mới mỉm cười một lần nữa ngồi vào trong xe.
Mọi người đều đồn Hoắc Duật Hoành "sợ vợ", chuyện này thật sự là thật. Hoắc Duật Hoành quả thực bị Omega của mình ăn đứt hoàn toàn, lại còn trưng ra bộ dáng cam tâm tình nguyện. Thật là một vở kịch thê quản nghiêm đầy vui vẻ và mãn nguyện !
Chiếc xe nghiễm nhiên rời đi.
Trở về nhà, không có người khác ở, Ôn Duẫn An thả lỏng hơn. Cậu thay cho mình một bộ đồ ở nhà thoải mái, tai thỏ tung tăng "bịch bịch", thật dễ chịu!
Bò một lát trên sofa, cậu lại bật dậy. Hiện tại cậu có nhiệm vụ quan trọng, cậu phải chuẩn bị thật tốt chờ Hoắc Duật Hoành về nhà!
Không biết Hoắc Duật Hoành đã đến công ty chưa? Khi nào thì về nhà đây?
Nhớ đến lời thề thốt của Hoắc Duật Hoành trước khi đi, cậu đột nhiên có chút căng thẳng. Hẳn là không sao đâu nhỉ?
Tim cậu đập thình thịch, càng nghĩ càng lo lắng, cậu quyết định gọi điện thoại xác nhận một chút.
Lúc này Hoắc Duật Hoành đang ở trong phòng họp. Một bản thỏa thuận kim ngạch khổng lồ đang gặp chút vấn đề. Máy tính của hắn vừa kết nối với máy chiếu, cuộc gọi video từ Ôn Duẫn An liền hiện ra.
Tiếng chuông điện thoại trong phòng họp yên tĩnh cứ vang lên liên tục. Hoắc Duật Hoành vừa mới bước vào trạng thái công việc có chút ngây người.
Chỉ chờ đợi vài giây, Ôn Duẫn An ôm điện thoại chăm chú nhìn màn hình, đã sắp nhìn màn hình đến xuyên thủng rồi.
Cậu sắp bị hù chết rồi. Đã nói không thể miệng quạ đen, Hoắc Duật Hoành mà chết rồi thì cậu phải làm sao bây giờ.
May mắn thay, cuộc gọi cũng được kết nối.
Khoảnh khắc video được bật, khuôn mặt nhỏ tinh xảo của cậu áp sát vào màn hình, chỉ thấy được một đôi mắt xinh đẹp, hàng mi cong vút không ngừng chớp, cặp lông mày nhíu chặt vừa mới giãn ra. Giọng nói mềm mại truyền đến: "Chồng ơi, sao anh mới chịu nghe máy... Em tưởng anh..."
Khuôn mặt xinh đẹp của bé thỏ trên màn hình bị phóng đại lên gấp nhiều lần. Vẻ đẹp hoàn hảo không tì vết này là một cú sốc thị giác. Căn phòng họp càng thêm yên tĩnh.
Giọng nói của Omega xinh đẹp mang theo chút giọng mũi đứt quãng truyền tới: "Em... em tưởng anh chết rồi..."
Hoắc Duật Hoành: "..."
Có người thở hắt ra một hơi. Omega nhỏ nhà Tổng giám đốc Hoắc thật là kẹo ngọt dính người. Tổng giám đốc Hoắc chỉ nghe điện thoại trễ có vài giây thôi, cái miệng nhỏ này thật là nhanh nhảu, liền bắt đầu thăm hỏi Tổng giám đốc rồi.
"Chồng ơi, alo? Alo alo? Sao chồng lại không động đậy gì?" Đầu thỏ con áp sát hơn nữa, gần như sắp chui ra khỏi màn hình.
Thật sự là quá đỗi đáng yêu.
Hoắc Duật Hoật Hoành bình tĩnh lại một chút, giọng nói mang theo ý dỗ dành: "Chồng nghe thấy rồi, Bảo Bảo, sao vậy?"
"Sau này anh không được miệng quạ đen nữa, em sợ lắm."
"..."
Hoắc Duật Hoành biết cậu đang nói gì. Chú thỏ con ngốc nghếch này đang lo lắng cho sự an toàn của hắn. Không bận tâm những người khác ở đây sẽ nghĩ gì, Hoắc Duật Hoành trước tiên cúi đầu nhận lỗi: "Xin lỗi Bảo Bảo, vừa rồi có chút việc bận, không phải không nghe điện thoại, lần sau sẽ không thế nữa."
Cậu chớp chớp mắt: "Ừm! Anh không sao là được rồi!"
"Ừm, anh không sao."
Cậu lại vội vàng hỏi: "Vậy anh khi nào về nhà? Anh đã đến công ty chưa?"
"Ừm, đến công ty rồi. Xong việc anh sẽ mau chóng về nhà, được không?"
Cậu rất hài lòng: "Vâng ~ Vậy anh nhanh lên mau về nhà nha, anh đừng quên, em muốn đánh dấu tạm thời..."
"Khụ! Bảo Bảo..." Hoắc Duật Hoành biết cậu lại muốn nói gì, ho khan một tiếng ngắt lời cậu, "Chồng nhớ rồi, không quên đâu, đừng lo lắng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!