Chương 23: Vô Tình Hay Cố Ý

Ôn Duẫn An không hề suy nghĩ nhiều đến vậy.

Chỉ là từ khi Hoắc Duật Hoành nằm xuống bên cạnh cậu, cậu đã bắt đầu thiên tài suy đoán tại sao mình ngủ không được, sau đó thiên tài đi đến câu trả lời.

Độ tương hợp của cậu và Alpha cao như vậy, cậu nên cần ôm Alpha của mình mới có thể ngủ được.

Lại có thêm một lý do cần thiết để ôm Alpha của mình. Chú thỏ thông minh có thể ngủ sớm, nhưng hôm nay tay cậu bị mỏi nhừ vì bóc hộp thỏ con, ôm tay Hoắc Duật Hoành ngủ sẽ khiến tay cậu càng mỏi hơn.

Nhưng Hoắc Duật Hoành có vẻ không mệt chút nào. Vừa rồi sờ bụng cậu còn rất mạnh đó!

Cho nên cậu mới hỏi Hoắc Duật Hoành có thể ôm cậu ngủ không.

Thật là một câu trả lời hoàn hảo và logic không chê vào đâu được nha!

Tự khâm phục chính mình rất nhiều, bé thỏ Ôn nhẹ nhàng nhưng có chút kiêu ngạo mà rung rung cái đuôi nhỏ ngắn ngủn.

Mặc dù Hoắc Duật Hoành chưa từng nói ra, nhưng cậu suy đoán Hoắc Duật Hoành rất thích nghe cậu gọi "Chồng". Có cảm giác như chỉ cần gọi Hoắc Duật Hoành một tiếng "Chồng" là hắn sẽ đồng ý mọi thứ.

Cậu tròn mắt mong đợi nhìn Hoắc Duật Hoành, rồi lại nhớ đến phòng ngủ tối như vậy, Hoắc Duật Hoành có lẽ không nhìn thấy biểu cảm của cậu. Cậu lại xích lại gần, đặt đầu lên ngực Hoắc Duật Hoành, đưa tay chọc chọc vào người hắn : "Chồng ơi?"

Ủa?

Tim Hoắc Duật Hoành hình như đập hơi nhanh?

Tại sao không nói gì nha!

"Chồng... Ức!" Cậu còn định tiếp tục làm nũng, thì bàn tay đang chọc vào ngực Hoắc Duật Hoành đột nhiên bị hắn nắm lấy.

Hoắc Duật Hoành nhắm mắt, từ từ mở lời, giọng nói mang theo sự trầm xuống và khàn khàn: "Ngoan một chút."

Ôn Duẫn An rụt rịt bàn tay bị nắm chặt: "Nhưng tay anh làm em đau !"

Hoắc Duật Hoành: "... Anh biết." Cũng không dùng bao nhiêu sức, đã không chịu nổi rồi, thật yếu ớt.

Mặc dù trong lòng nghĩ cậu là yếu ớt, nhưng Hoắc Duật Hoành vẫn nới lỏng tay ra.

Sự dung túng của Hoắc Duật Hoành càng làm cậu tin tưởng, chỉ cần cậu gọi "Chồng", Hoắc Duật Hoành sẽ đồng ý mọi thứ. Xem ra Hoắc Duật Hoành thực sự thích xưng hô này nha.

"Chồng, vậy anh ôm..." Lần này lời làm nũng của cậu còn chưa nói xong, một bàn tay dày rộng hữu lực đã đặt lên eo sau của cậu, ôm chặt lấy cậu, dường như còn mang theo chút nhẫn nhịn và kiềm chế.

"Ừm, ôm rồi đây, ngủ đi, Bảo Bảo." Giọng Hoắc Duật Hoành truyền đến từ trên đỉnh đầu cậu, còn phóng thích một chút tin tức tố để trấn an bé Omega yếu ớt này.

Ở bên cạnh Alpha của mình rất có cảm giác an toàn. Khoảnh khắc yếu ớt tạm thời kết thúc, cậu ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không lâu sau liền thoải mái chìm vào giấc ngủ.

Chỉ còn lại Hoắc Duật Hoành một mình ôm lấy cậu mềm mại thơm tho trong lòng, nhịn rồi lại nhịn.

Hoắc Duật Hoành quản lý tập đoàn xuyên quốc gia, công việc thường ngày rất bận rộn, chỉ có thể trong thời gian hạn hẹp nhanh chóng về nhà bầu bạn với cậu.

Mới hơn 3 giờ chiều, Hoắc Duật Hoành giao công việc không quá quan trọng cho Trợ lý Lưu, đi thang máy chuyên dụng chuẩn bị rời đi.

Xe vừa lăn bánh khỏi tòa nhà tập đoàn, các nhân viên hóng chuyện đã bắt đầu bàn tán.

Ở trụ sở tập đoàn của họ, dù có tan tầm sớm thì cũng phải 4 giờ chiều. Mà Hoắc Duật Hoành là một người cuồng công việc, trước kia có khi đến tối muộn mới rời đi. Nhưng hai ngày nay Hoắc Duật Hoành về sớm hơn bất kỳ ai.

"Tổng giám đốc Hoắc kết hôn xong thường xuyên về nhà sớm như vậy, đây không phải là sợ vợ thì là gì?"

"Thì sao? Tra Alpha biến đi! Alpha phải tuân thủ Đức Alpha. Alpha sợ vợ mới là Alpha tốt. Sợ vợ là quy tắc tổ tông để lại, dù sao tôi cũng chốt là vậy rồi!"

"Đúng rồi, đúng rồi, sợ vợ thì sao chứ, vợ anh ấy là Omega rất xinh đẹp, rất rất xinh đẹp mà! Đổi lại là tôi, tôi cũng muốn về nhà sớm hơn để bầu bạn với vợ xinh đẹp. Thật ghen tị với Tổng giám đốc Hoắc... Tôi cũng muốn có vợ xinh đẹp, thơm tho, mềm mại, tôi cũng muốn bị vợ quản..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!