Ôn Duẫn An nhìn Hoắc Duật Hoành đang muốn nói lại thôi, đầu óc mơ hồ một lát, đột nhiên bất tri bất giác mở to mắt.
Hoắc Duật Hoành là người đầu tiên nói ngửi được mùi tin tức tố của cậu!
Alpha của cậu có thể ngửi thấy tin tức tố của cậu!
Cậu chưa hiểu một Alpha nếu vì tin tức tố của Omega mà bước vào kỳ mẫn cảm sẽ nguy hiểm đến mức nào. Đây không phải là điều cậu có thể chịu đựng được lúc này.
Nhưng Hoắc Duật Hoành thì biết.
Ý thức được cứ tiếp tục như vậy có thể sẽ xảy ra chuyện, Hoắc Duật Hoành nhanh chóng đứng dậy: "Ngoan ngoãn ở yên đây, chờ anh trở lại."
"Ưm ? Dạ, biết rồi ~"
Hoắc Duật Hoành gật đầu không nói thêm, lập tức đi về phía cửa. Ôn Duẫn An nhỏ hơn hắn nhiều tuổi như vậy, hắn không thể để bị tin tức tố ảnh hưởng mà làm ra hành động tổn thương Ôn Duẫn An.
Cậu không biết tại sao Hoắc Duật Hoành lại đột ngột bỏ đi như vậy, chẳng lẽ vì chuyện cậu không dán miếng dán tuyến thể thật sự không tốt sao? Nhưng cậu đâu phải cố ý.
Không có thời gian để cậu suy nghĩ miên man, cửa phòng ngủ đã được đẩy ra lần nữa. Hoắc Duật Hoành đã đi một chuyến đến phòng y tế, tiêm cho mình một mũi thuốc ức chế Alpha, rồi mang theo miếng dán tuyến thể quay lại.
"Đây là miếng dán tuyến thể cho em, cất vòng cổ đi, dán nó vào ngay bây giờ." Giọng Hoắc Duật Hoành nghe rất bình tĩnh, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
"Em không cố ý không dán đâu..."
Hoắc Duật Hoành thực sự không thích cậu như vậy sao?
Lời giải thích còn chưa kịp nói hết đã bị Hoắc Duật Hoành ngắt lời. Cậu ủ rũ nhìn hắn, mắt đỏ hoe, như sắp khóc.
Hoắc Duật Hoành đỡ trán, kiên nhẫn giải thích: "Bảo Bảo, không ai trách em không dán miếng dán tuyến thể cả. Nhưng em là Omega, dù đối mặt với bất kỳ Alpha nào, Omega cũng phải tự bảo vệ mình thật tốt, biết không?"
"Em không biết mà..." Cậu thật sự uất ức muốn chết. Mặc dù cậu luôn rất tự lập, nhưng những chuyện trước khi kết hôn ít nhiều đều có ba mẹ hoặc các anh nhắc nhở.
Mãi lâu sau mới nghênh đón sự phân hóa, lại phải tiếp nhận quá nhiều kiến thức mới, còn phải sinh hoạt với một thân phận mới, cậu làm sao nhớ hết được nhiều chuyện như vậy chứ!
"Bây giờ biết cũng không muộn, đừng lo lắng." Hoắc Duật Hoành biết cậu lớn lên trong sự bảo bọc của người lớn nhà họ Ôn, không dính khói lửa trần gian, chưa từng tiếp xúc với những điều không tốt, không biết cũng không phải là vấn đề của cậu.
"Em ngốc đúng không? Sau khi phân hóa em luôn hay quên mọi chuyện." Thỏ con đã tủi thân đến mức bắt đầu nói lung tung.
Chẳng lẽ đêm đầu tiên kết hôn đã phải khóc rồi sao.
"... Không ngốc, ai nói em ngốc?" Hoắc Duật Hoành thật sự không biết cách dỗ dành người khác, hoàn toàn không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Nghĩ nửa ngày hắn chỉ có thể nói, "Nếu em ngốc thì sao có thể học đại học ở Học viện La Đức được?"
Sự chú ý của cậu đã được chuyển hướng thành công, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Cậu suy nghĩ một chút, hít hít mũi, nghiêm túc trả lời Hoắc Duật Hoành: "Bởi vì ba mẹ em đều rất rất giàu..."
Hoắc Duật Hoành: "..." Cũng không sai.
"Ừm, cho nên em không ngốc. Lại đây dán miếng dán tuyến thể, được không?"
"Anh giúp em, hay em tự làm?"
"Em tự..."
Thôi, kiều khí đến mức giơ tay cũng ngại mệt, làm sao làm tốt được? Hoắc Duật Hoành lâm thời thay đổi ý định, không cho cậu lựa chọn: "Anh giúp em, quay lưng lại đây."
Vừa dán xong miếng dán tuyến thể, điện thoại Ôn Duẫn An sáng lên. Cậu cầm lên xem, có một tin nhắn, là của Ôn Kỳ Duệ gửi tới:
[ Anh Cả: Tiểu An, hai đứa đang bận à? Bảo Hoắc Duật Hoành cùng xem tin nhắn nhé. ]
Cậu giơ điện thoại lên giữa hai người: "Anh ơi, anh em bảo anh cùng xem tin nhắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!