Chương 14: Hoa Hồng Trắng

Ôn Duẫn An ôm hộp ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Hoắc Duật Hoành: "Đúng là nó ạ!"

"Em biết món này?"

"Vâng vâng! Anh ơi, anh chắc cũng biết rồi chứ ? Chuỗi vòng cổ này lấy cảm hứng từ thần thoại Hy Lạp đó."

"Ừm," Hoắc Duật Hoành quả thực đã nghe nói đến trước khi mua, nhưng không tìm hiểu cụ thể, "Em nói thử xem?"

Ôn Duẫn An gật gật đầu.

"Ở Hy Lạp cổ đại, hoa hồng trắng (bạch tường vi) là biểu tượng cho tình yêu và sắc đẹp. Chuỗi vòng cổ này trích dẫn câu chuyện thần thoại về Aphrodite. Những viên kim cương trắng tinh khiết đại diện cho hoa hồng trắng, còn viên kim cương hồng duy nhất thì đại diện cho máu tươi."

Đôi mắt cậu sáng lấp lánh khi nói chuyện với Hoắc Duật Hoành, giọng nói rất vui vẻ: "Xét về mặt thiết kế, viên kim cương hồng này và những viên kim cương trắng kia vĩnh viễn không hòa hợp với nhau, tựa như máu tươi mãi mãi không thể làm vấy bẩn hoa hồng trắng. Đây chính là ý niệm mà người thiết kế muốn truyền tải."

Cậu cười ngọt ngào với Hoắc Duật Hoành: "Là tình yêu thuần khiết vĩnh cửu, không bị vấy bẩn đó nha."

Khi nói về thứ mình thích, cậu rất hoạt bát, như đang phát sáng. Hoắc Duật Hoành im lặng lắng nghe cậu nói, nhìn dáng vẻ cậu cười mà thất thần trong thoáng chốc.

Có thể thấy cậu thật sự rất thích món quà này.

"Em rất thích sao?"

"Vâng vâng!"

Đối với cậu lúc đó đang phải đối mặt với sự phân hóa, đây là một loại kỳ vọng vào tình yêu. Vì vậy cậu rất thích chuỗi vòng cổ này. Hơn nữa, phong cách quần áo Diệp Thanh Lam chuẩn bị cho cậu rất đa dạng, chuỗi vòng cổ này có thể phối hợp khi cậu tham gia tiệc tối.

Nhưng chuỗi vòng cổ này cuối cùng đã được bán với mức giá trên trời, gần hai mươi triệu đô la, và bị một người mua bí ẩn mua mất.

Mặc dù nếu nhà cậu muốn thì cũng có thể mua được, nhưng cậu luôn là một "bé ngoan", không muốn tiêu xài quá lãng phí như vậy.

Không ngờ một năm trôi qua, cuối cùng cậu vẫn có được chuỗi vòng cổ này.

Hóa ra Hoắc Duật Hoành là người mua bí ẩn đó sao? Vậy anh ấy cũng thích ý nghĩa của chuỗi vòng cổ này à?

"Em rất thích nó! Thật sự rất đẹp! Cảm ơn anh. Anh cũng thích ý nghĩa của chuỗi vòng cổ này sao?" Cậu vẫn đang ôm hộp cười với Hoắc Duật Hoành.

"... Anh mua nó chỉ vì viên kim cương hồng kia rất hiếm, đáng để sưu tầm," Hoắc Duật Hoành từ trước đến nay không có tế bào lãng mạn nào, không hiểu những ý nghĩa tình yêu đó, "Nhưng em nói đúng, nó thật đẹp."

"Hừm...... Vâng." Cậu ôm hộp có chút buồn bã, khẽ thở dài.

"Hửm? Sao vậy?" Hoắc Duật Hoành hạ giọng hỏi cậu. Trong lòng hắn cảm thấy dáng vẻ này của cậu có chút đáng yêu, cảm xúc đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

"Em muốn thử đeo nó, nhưng em mặc đồ ngủ không đẹp, đeo vào sẽ xấu!" Cậu có yêu cầu về cách ăn mặc của mình. Chiếc vòng cổ xinh đẹp như vậy cần phải được phối với quần áo đẹp.

Đến cả sự phiền não của cậu cũng thật đáng yêu. Hoắc Duật Hoành nhịn không được bật cười. Ở bên cạnh cậu, tâm trí và cơ thể hắn đều thả lỏng. Chưa từng có ai cho hắn cảm giác này.

Giọng Hoắc Duật Hoành lại ôn hòa hơn một chút, như đang dỗ dành cậu thì thầm: "Đeo lên mới biết đẹp hay không."

"Ở đây không có người khác, không ai thấy đâu."

"Anh giúp em đeo nhé?"

"Ừm... Vậy thì được ạ."

Cậu nhích lại gần Hoắc Duật Hoành, ngồi gần đến mức gần như sắp ngồi vào lòng hắn. Cậu đưa vòng cổ cho Hoắc Duật Hoành, rồi xoay lưng lại bắt đầu chỉnh sửa tóc, còn dặn dò: "Anh ơi, anh phải giúp em đeo đẹp một chút nha?"

"... Được."

Hoắc Duật Hoành bị mùi hương của cậu làm cho có chút mất hồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!