Thành phố A, cuối thu.
Trong thính phòng chính của Học viện La Đức, một mùi hương thoang thoảng mơ hồ lẩn quẩn trong không khí.
Ôn Duẫn An ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ngẩng đầu lên khẽ hít hà, dường như đó là một loại hương hoa nào đó.
Động tác này khiến ánh mắt cậu một lần nữa chạm phải đôi mắt màu vàng nhạt của Alpha đang phát biểu trên bục.
Nhìn thấy Alpha nhìn sang, Ôn Duẫn An đưa tay vén lại lọn tóc mai đang rủ xuống, cố gắng bày ra một vẻ mặt nghiêm túc.
Mùi hương càng lúc càng đậm, cảm giác nóng rực tràn ngập không gian như một cơn sóng đang ập tới phía cậu. Phía sau gáy xuất hiện một cơn đau nhức khó hiểu, đầu óc dần trở nên choáng váng.
Cậu cảm thấy hơi khó chịu.
Buổi tọa đàm hôm nay, Ôn Duẫn An chỉ đi cùng mấy người bạn thân.
Trong nhà cậu có tới ba người anh trai Alpha, nên từ nhỏ đến lớn, dù ở trường hay ở nhà, Ôn Duẫn An luôn được cưng chiều như trăng sao vây quanh. Cậu không phải lo lắng chuyện thừa kế gia sản, từ nhỏ đã quen được chiều chuộng nên cũng chẳng mấy hứng thú với buổi tọa đàm này.
Vì đang ở nơi công cộng, Ôn Duẫn An chỉ có thể cố gắng chống đỡ, nhìn về phía Alpha trên bục.
Alpha mà cậu đang nhìn là Hoắc Duật Hoành, người nắm quyền tập đoàn Hoắc thị, thành viên hội đồng quản trị Học viện La Đức, đồng thời cũng là con trai của Viện trưởng Khương Quân.
Alpha có thân hình cao lớn, vóc dáng thẳng tắp, gương mặt sắc bén, ngũ quan sâu hút, tự thân toát ra khí chất trầm ổn và quyết đoán của một người ở vị trí cao. Giọng nói khi hắn phát biểu trầm thấp nhưng dễ nghe, vẻ ngoài điển trai mang đầy sự tự tin.
Hoắc Duật Hoành lơ đễnh nhìn cậu thiếu niên đang nhìn thẳng vào mình, ánh mắt chợt ngẩn ra.
Thiếu niên có dáng người nhỏ nhắn, trang phục phẳng phiu theo quy tắc, làn da trông trắng nõn mềm mại. Khi cậu đưa tay lên, một đoạn cổ tay nhỏ xinh lộ ra khỏi ống tay áo, trông vô cùng mảnh mai.
Đôi mắt cậu nhìn hắn mờ mờ hơi nước, chứa đựng những giọt lệ long lanh, hai má nhỏ nhắn phiếm một màu hồng ửng bất thường, đôi môi xinh đẹp căng mọng mím lại có chút tái nhợt.
Môi cậu trông có vẻ rất mềm.
Ôn Duẫn An vốn đã mơ màng, bị ánh mắt của Alpha xa lạ kia nhìn chằm chằm càng thêm khó chịu. Cuối cùng cậu cũng không chống đỡ nổi nữa, uể oải cúi đầu xuống. Mái tóc mềm mại rũ tự nhiên xuống hai bên mặt, để lộ ra một đoạn cổ thon dài trắng ngần.
Trắng đến mức khiến người ta lóa mắt.
Hoắc Duật Hoành nghĩ, hắn không cố ý nhìn cậu thiếu niên này, chỉ là cậu ấy thực sự quá xinh đẹp và quá nổi bật, khiến người ta khó lòng không chú ý. Hơn nữa, từ lúc nãy đến giờ, luồng hương hoa hồng ngọt ngào, tươi mát như có như không cứ thoảng qua từ người thiếu niên.
Mùi hương ấy như mang theo một chiếc móc nhỏ, khiến người ta cảm thấy khô nóng một cách khó hiểu.
Chắc hẳn đó là loại nước hoa xa xỉ được đặt làm riêng của một thương hiệu cao cấp. Khác với nước hoa của những người khác, mùi hương này vô cùng dễ chịu, hiếm hoi đến mức ngay cả Hoắc Duật Hoành cũng không thấy phản cảm.
Đây là lần đầu tiên hắn bị một người hấp dẫn đến vậy. Nhận ra sự thất lễ của mình, Hoắc Duật Hoành khẽ cau mày, thu hồi ánh mắt và khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt.
Hô hấp của Ôn Duẫn An trở nên dồn dập, thái dương lấm tấm mồ hôi mỏng, chân mày nhíu chặt lại, những nội dung trong buổi tọa đàm cậu không thể nghe lọt một câu nào.
Tọa đàm kết thúc, mọi người giải tán.
Một chiếc trực thăng bay lên trên bầu trời học viện. Hoắc Duật Hoành ngồi trên chiếc Sikorsky S-92V của mình rời đi.
Ôn Duẫn An và vài người bạn đi ra khỏi thính phòng, chuẩn bị đến bãi đậu xe lấy xe để trở về căn hộ.
"Tiểu An, cậu có phải không khỏe không?" Trịnh Đông Húc đã để ý cậu một lúc, không nhịn được dừng lại, lo lắng nhìn cậu.
Vừa nghe câu này, mấy người bạn đang trò chuyện cũng lập tức im lặng và nhìn về phía cậu.
Cậu phản ứng một lát, ngẩng mặt lên lắc đầu nhẹ: "Chắc là do nóng quá thôi, không sao đâu."
Đã là cuối thu rồi, làm sao có thể nóng được? Trịnh Đông Húc có chút khó hiểu, nhưng thấy Ôn Duẫn An thực sự khó chịu và không muốn nói nhiều, Trịnh Đông Húc cũng không còn cách nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!