Chương 9: (Vô Đề)

Băng qua vườn cây rộng lớn hoa mỹ là đến được hậu trạch của vương phủ.

Một loạt phòng ốc tinh tế chia thành nhiều khu nhỏ có sân, đây là nơi ở của thê thiếp trong vương phủ.

Phủ Tĩnh Vương ban đầu là nơi ở của một phú hào giàu nhất nhì nước, chiếm cứ một vùng đất rộng lớn, lại còn cực kỳ xa hoa tinh xảo.

Sau khi triều đình chạy nạn đến đây, phú hào sợ bản thân cây to đón gió không bảo vệ được mạng, bèn sung công không ít tài sản, thậm chí chấp tay dâng cả nhà cho người.

Từ đó, chỗ này trở thành phủ Tĩnh Vương.

Tĩnh Vương không giống như tên phú hào kia, mấy đời sống chung, con cháu đông đảo, phủ trạch lớn vậy cơ bản ở không hết.

Thế nên, dù hậu trạch nhiều phòng nhưng đa số để trống, để trống nhiều lại theo thời gian lâu dần, có không ít phòng cơ bản không ai quản lý.

Trong góc hẻo lánh, theo màn đêm buông xuống, một căn phòng lâu năm chưa được sửa sang thắp lên vài trản đèn cũ nát.

Một tiếng kẻo kẹt, cửa phòng bị đẩy ra.

Thị nữ cầm theo hộp cơm, băng qua cửa bước nhanh vào.

Phòng chính cũng không lớn, đồ đạc bên trong có lẽ do lâu không có người quét tước, vừa bước vào, khắp nơi đều là bụi bặm nên có chút ngộp.

Ả chịu không nổi mà nhăn mày, bước nhanh hơn, đi đến cạnh bàn trong phòng, đặt mạnh hộp cơm lên bàn.

"Cơm để ở đây, chủ nhân tự nhiên." Giọng ả lạnh như băng, hai chữ "chủ nhân" mang theo mấy phần quái gở, trong bóng đêm yên tĩnh nghe cực kỳ chói tai.

Người ngồi trên xe lăn trong phòng cũng không đáp lại ả.

Thị nữ này sớm đã nhận ra, người nọ không chỉ tàn phế, còn bị câm nữa.

Chỉ cần người khác không động tay chạm vào y, bất kể ai ức h**p y thế nào, y cũng không phản ứng lại.

Hiển nhiên là chỗ trút giận không thể tốt hơn.

Thị nữ này vừa vào phủ Tĩnh Vương được mấy tháng, không dễ gì lấy được cơ hội theo hầu hạ chủ tử.

Tuy nói mấy vị trong phủ đều là chủ tử nhưng cách biệt rất lớn, giả như chỗ Từ phu nhân, cũng không phải chỗ tốt để đi.

Ả sớm thăm dò được đường đi nước bước, nghĩ đủ cách để đến chỗ của Cố phu nhân hầu hạ, lại không ngờ rằng cuối cùng bị xếp đến chỗ tên tàn phế này.

Đến chỗ này, có thể mò được cái gì tốt chứ? Bản thân đã tàn phế, đến chỗ ở cũng tồi tàn tạt gió thế này đây.

Thị nữ ôm một bụng oán giận, nhìn đến xe lăn, liền cảm thấy bản thân đen đủi.

Thấy tên tàn phế này vẫn một mực im lặng không nói lời nào, ả cười lạnh nói: "Chắc ngươi còn chưa biết, hành động giữa trưa nay của ngươi đã bị nha hoàn của Cố phu nhân tố cáo với Vương gia.

Vương gia nghe xong, lập tức nói, tối nay sẽ tới phòng của Cố phu nhân."

Hoắc Vô Cữu vẫn không có động thái gì.

Thị nữ cất giọng bén nhọn: "Ngươi có biết Cố phu nhân là ai không? Động thủ đánh đầu quả tim của Vương gia, ngươi nghĩ Vương gia sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Đến lúc đó Vương gia muốn trách phạt, nói không chừng còn liên lụy đến cả chúng ta.

Ta đúng là xui xẻo, bị xếp đến cái phòng nát này thì thôi đi, ngày đầu tiên đã gặp phải chuyện như vậy."

Nói xong, nàng hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi một nước.

"Một tên tàn phế, còn muốn động thủ đánh người, đúng là không biết tự lượng sức mình."

Cửa bị đóng sập lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!