Lúc hạ nhân đến đón Hoắc Vô Cữu chuyển viện cũng là lúc Chu đại phu bôi thuốc cho Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu vào phủ, chỉ có mình không mà thôi, không có hành lý hay hồi môn gì cần chuyển, vậy nên giờ người đến cũng chỉ có hai thị nữ cùng một tiểu tư để làm việc nặng nhọc.
Hai thị nữ này là được phân đến để hầu hạ Hoắc Vô Cữu, lúc hai người đi vào, sắc mặt không được tốt cho lắm, hai mắt cúi thấp, ra vẻ hời hợt.
Thấy Chu đại phu đang bôi thuốc cho Hoắc Vô Cữu, một trong hai thị nữ mở miệng nói: "Chu đại phu, còn bao lâu nữa thì xong?"
Không hề để Hoắc Vô Cữu vào mắt, thậm chí đến cả hành lễ cũng không, giống như không thấy y vậy.
Chu đại phu vừa băng bó vết thương cho Hoắc Vô Cữu, vừa nói: "Xin hai vị cô nương đợi một lát, tầm nửa khắc nữa là xong."
Thị nữ kia chỉ à một tiếng, xoay người đi rồi nói: "Vậy ông lẹ lẹ lên, chúng ta chờ bên ngoài."
Nói rồi, mấy người lập tức đi ra ngoài.
Các cô ra khỏi phòng cũng không đóng cửa, cứ để mở toang thế.
Thị nữ lúc nãy không lên tiếng, giờ lại mở miệng: "Phiền ghê, lại chờ nữa thì đến giữa trưa mất, lát lại phải phơi nắng rồi.
Thị nữ còn lại nói: "Chứ còn gì nữa, xui chết đi được."
Nghe nói thế, thị nữ kia xì cười, nói: "Xui? Phơi nắng thì xui cái nỗi gì, phân cho chúng ta công việc này mới thật sự là xui ấy."
"Còn không phải sao? Ai muốn đi hầu hạ tên địch quốc tàn phế chứ, còn không phải do chúng ta xui xẻo…"
Hai cô nói chuyện không hề kiềm nhỏ giọng lại, giống như vốn không sợ người trong phòng nghe được.
Giọng nói thiếu nữ lanh lảnh, rõ ràng truyền thẳng vào tai Chu đại phu.
Chân của Chu đại phu muốn run lên rồi.
Người bên ngoài không biết nhưng ông biết rõ, người ngồi trên xe lăn này chính là Diêm Vương giết người không chớp mắt.
Chu đại phu sợ tới mức túa mồ hôi lạnh, dè dặt ngước mắt lên nghía Hoắc Vô Cữu.
Chỉ thấy y vẫn ngồi thế, đến mắt cũng không nhúc nhích, không hề có phản ứng, giống như không nghe thấy gì cả.
Ánh nắng lẳng lặng rơi vào bên mặt y.
Có lẽ do ánh mặt trời quá sáng lạn khiến cho người ta có ảo giác, người tàn phế không thể nhúc nhích trước mắt này, đáng lẽ phải người một người cực kỳ kiêu hãnh.
Chu đại phu không dám lắm lời, vội vàng thu hồi ánh nhìn, băng bó đàng hoàng cho hai chân của y.
"Từ giờ không được để vết thương đụng nước, ba ngày đổi thuốc một lần, tiểu nhân sẽ có sao bẩm báo vậy với Vương gia." Chu đại phu nói.
Hoắc Vô Cữu không lên tiếng.
Chu đại phu nói xong thì thu dọn hòm thuốc rồi lui ra ngoài.
Chưa được bao lâu, hai nha hoàn kia liền vào phòng.
Các cô chỉ huy tiểu tư đẩy xe lăn đi, xem như đã đón Hoắc Vô Cữu, đưa y đến chỗ ở sau này.
Xe lăn này cũng không dễ đẩy.
Xe lăn vốn đã to nặng, hơn nữa vì là dùng cho Hoắc Vô Cữu, nên chỉ đơn giản là công cụ vận chuyển phạm nhân mà thôi.
Xe lăn vô cùng thô sơ, hai bánh xe trên ghế cũng là tháo từ xe tù xuống rồi lắp đại vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!