Chương 7: (Vô Đề)

Có lẽ trước ngày hôm nay, sự hiểu biết của Chu đại phu đối với từ "kẻ liều mạng", chỉ dừng trên mặt chữ mà thôi.

Nhưng hôm nay, ông cuối cùng đã sâu sắc thấu hiểu, thế nào gọi là "kẻ liều mạng".

Người nằm trên giường, rõ ràng toàn thân đều là vết thương, không còn đến nửa cái mạng, mạch đập hay hơi thở đều suy yếu, vậy mà vẫn có thể làm lơ, thản nhiên để mặc ông loại bỏ thịt thối, rắc thuốc bột cho y, còn rảnh để nhắc nhỡ ông, đừng hòng giở trò, lén trộm thuốc giải từ chỗ y.

Chu đại phu đương nhiên không dám, lẩy bẩy bôi thuốc cho y.

Y cởi áo ra, ánh vào mắt là vết roi ngang dọc giăng đầy trên trên da thịt căng chắc.

Dùng hình nặng, đã là da tróc thịt bong, lại thêm vết mới chồng vết cũ.

Có lẽ vì dùng dụng cụ hành hình ngâm nước muối, những vết thương kia hầu như không kết vảy, thoáng có xu hương thối rữa.

Chỉ hơn một tháng chịu cảnh lao ngục, nhưng từ trên người y nhìn đến, lại như dài hơn một năm.

Tình trạng thương tổn này nếu ở trên người người khác, dù không đau chết, cũng đã không thể động đậy.

Vậy mà người này, lúc c0i quần áo, nếu không nhìn sắc mặt, lại như không có bất kỳ thương tổn nào.

Chu đại phu hành y nhiều năm như vậy, chưa từng gặp qua người nào ngoan cường như vậy.

Mọi người đều nói loại người mà với bản thân còn tàn nhẫn, thì đối với người khác tuyệt đối sẽ không nương tay.

Vì vậy, Chu đại phu không hề nghi ngờ tính chân thật của việc đối phương hạ độc mình, chỉ đành chấp nhận số phận, từ nay về sau chắc rằng đều phải nghe mệnh lệnh của y rồi.

Quá trình bôi thuốc có chút lâu.

Mãi đến lúc trên người Hoắc Vô Cửu gần như quấn đầy băng gạc, mới xem như một bước.

"Vết thương của ngài quá nặng, đã hao tổn khí huyết.

Sau này đợi miệng vết thương khép lại, nói không chừng sẽ bị viêm sốt, nghiêm trọng hơn có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Tiểu nhân lại kê cho ngài ít thuốc, ngài…"

Hoắc Vô Cữu im lặng hồi lâu, bỗng dưng mở miệng cắt ngang lời ông.

"Khám chân cho ta." Y nói.

Chu đại phu bị cắt ngang, sững sờ một chốc, mới hiểu y đang nói gì.

Nhưng, không đợi ông phản ứng lại, Hoắc Vô Cửu đã lẳng lặng cúi người, một tay giữ tay áo, một tay kéo ống quần lên.

Đó là một đôi chân thon dài thẳng tắp, nhìn liền thấy ẩn chứa bao nhiêu sức mạnh.

Nhưng, bên dưới vết thương, vết máu chồng chất, có thể thấy rõ miệng vết thương sâu đến xương khiến người khác kinh hãi.

Đó là vết thương xẻ nát máu thịt, cắt đứt kinh mạch lưu lại.

Chu đại phu nhìn thoáng quá rồi quay đi ngay —— Mặc dù y thuật của ông không tệ, nhưng cũng không phải tuyệt thế thần y.

Vết thương thế này… chỉ cần nhìn sơ, là ông biết, thuốc và châm cứu, vô phương.

Ông nhìn về phía Hoắc Vô Cữu.

Thì thấy đôi mắt đen sâu thẵm kia, đang lẳng lặng nhìn miệng vết thương máu thịt be bét.

Bình tĩnh đến độ khiến cho Chu đại phu sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!