Lại mặt?
Hoắc Vô Cữu đã diệt nước của Hậu Chủ, Hậu Chủ giết cha của Hoắc Vô Cữu.
Đã đến tình trạng như vậy còn dám nói là nhà mẹ đẻ của Hoắc Vô Cữu?
Ngoài miệng nói lại mặt gì đó nhưng rõ ràng chỉ muốn tìm cớ, không thèm che giấu giọng điệu muốn chế nhạo nhục nhã Hoắc Vô Cữu một phen.
Cách nghìn năm sử sách, Giang Tùy Châu cũng không hiểu rõ hôn quân này lắm.
Hắn, muốn bao nhiêu ngu xuẩn thì có bấy nhiêu ngu xuẩn, cái vụ lại mặt để xúc phạm Hoắc Vô Cữu khẳng định không phải hắn có thể nghĩ ra.
Giang Tùy Châu thấy hắn và Bàng Thiệu trao đổi ánh mắt.
Tám chín phần mười là Bàng Thiệu và Hậu Chủ cùng một giuộc.
Hậu Chủ muốn lấy Hoắc Vô Cữu ra xả giận, Bàng Thiệu muốn giúp hắn vui vẻ, vì vậy Bàng Thiệu thay hắn nghĩ ra ý kiến như vậy.
Hai người bọn họ ăn nhịp với nhau, cầu nhân được nhân, tự mình vui sướng, thế nhưng cuối cùng người đau khổ là Giang Tùy Châu.
Không cần biết ai là người muốn sỉ nhục Hoắc Vô Cữu, trong lòng Hoắc Vô Cữu, hắn Giang Tùy Châu vốn là cùng một giuộc với bọn hắn.
Hậu Chủ sỉ nhục người ta xong thì sướng rồi, món nợ này đều sẽ ghi tạc trên đầu Giang Tùy Châu.
Giang Thuấn Hằng không cần mạng, thích thì đi làm, nhưng không thể lấy đầu Giang Tùy Châu anh ra làm tiền cược.
Giang Tùy Châu nghiến răng.
Anh nhất định phải từ chối giúp Hoắc Vô Cữu, nhưng cần một lý do hợp lý.
Anh hơi ngập ngừng, trên gương mặt xinh đẹp gần như là vô cùng diễm lệ lộ ra hai phần phản cảm và khó xử.
"Hoàng huynh, vậy thì không cần đâu." Anh rũ mắt, hàng mi dài mảnh che đi cảm xúc của anh, vừa khéo trưng ra thái độ từ chối.
"Một người tàn phế, khó xuất hiện nơi thanh nhã, đỡ khiến hoàng huynh khó chịu."
Anh nói rất chậm, sự chán ghét lộ rõ trong lời nói.
Lời nói nghe rất hay, tựa hồ từng câu đều lo nghĩ cho Hậu Chủ, nhưng người chung quanh nghe xong liền biết, là chính bản thân anh ngại mất mặt nên mới nói mấy lời dễ nghe.
Tất nhiên rồi, nói thế nào anh cũng là Thân vương một nước, cùng một tù binh vào cung "Lại mặt", nghĩ thôi cũng thấy vô cùng buồn cười, quả thật xấu hổ chết người ta mà.
Trên mặt kha khá triều thần lộ ra vẻ hả hê.
Còn Hậu Chủ nghe nói như thế càng có tinh thần hơn.
"Thế nào, không muốn dẫn theo ra mắt? Ngũ đệ, đêm qua mới cùng người ta động phòng hoa chúc, sao hôm nay ở đây lại vô tình thế chứ?"
Giang Tùy Châu nghe giọng điệu quái gở đó, khó tránh khỏi sinh ra phản cảm, nhưng lại không thể không tiếp tục diễn.
Anh dừng một chút, tựa hồ bởi vì từng có thân cận da thịt với đối phương mà khó chịu đến cực điểm, một lát sau mới nhỏ giọng nói: "Hoàng huynh, chuyện này không giống vậy."
Hậu Chủ cười lên ha hả, toàn bộ trên triều đình tràn ngập không khí vui thú.
Bàng Thiệu lại ho hai tiếng.
Hậu Chủ nhìn về phía gã, liền thấy Bàng Thiệu đứng bên dưới hướng hắn nháy mắt.
Hậu Chủ ngầm hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!