Sau khi Giang Tùy Chu buột miệng thốt ra lời này, liền bị chính bản thân mình dọa sợ tới mức trong lòng giật thót.
Quả nhiên Hoắc Vô Cữu đã mang vẻ mặt ôn hoà với mình quá lâu, lúc này không khí lại an bình, khiến cho trong lúc nhất thời, y nói chuyện không mang đầu óc, cư nhiên nói đùa như vậy với Hoắc Vô Cữu.
Trên mặt Giang Tùy Chu là vẻ điềm tĩnh tự nhiên cười nhạt, trong lòng lại khẩn trương mà sụp đổ thành một đoàn, ở sau sách nhìn trộm Hoắc Vô Cữu.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu dừng một chút, giương mắt liếc nhìn y.
Vẫn là cặp mắt đen bình tĩnh không gợn sóng kia, không có cảm xúc gì, mi tâm giãn ra, tựa hồ không hề tức giận.
Tiếp đó, cư nhiên hắn lại gợi lên một bên khóe môi, lộ ra một nụ cười nhạt nhẽo.
"Vậy quả đúng là thâm cừu đại hận." Hoắc Vô Cữu nói.
Không biết tại sao, Giang Tùy Chu cứ cảm thấy bốn chữ "Thâm cừu đại hận" kia mang theo vài phần thâm ý mà y nghe không hiểu.
Nhưng có điều, y cũng không muốn tìm tòi tra cứu việc này.
Y chớp chớp mắt, yên lặng nhìn Hoắc Vô Cữu, chỉ cảm thấy bộ dáng hắn cười rộ lên cực kì đẹp.
——
Từ sau đó, ngày nào Giang Tùy Chu cũng chăm chú xem xét động tĩnh trên triều đình.
Nhóm tử sĩ dưới quyền của Từ Độ đã được phái đi non nửa, còn có gần mười người ở lại kinh thành. Mấy ngày nay, những người này liên tục đưa tuyến báo tới cho Giang Tùy Chu không ngừng, kết hợp với tin tức quan viên trên triều đình đưa tới, đó là toàn bộ thông tin mà Giang Tùy Chu có thể thu hoạch hiện giờ.
Mỗi một tin tức được đưa vào tay y, y đều xem kĩ tỉ mỉ từng câu từng chữ, ghi tạc trong lòng, cố gắng phân tích từ đủ loại ý kiến trên dưới triều đình để suy ra động tĩnh của Bàng Thiệu.
Quả nhiên, chưa đầy mấy ngày, trong triều đã có một quan viên có dính dáng tới Bàng Thiệu.
Quan viên này không thuộc đảng của Bàng Thiệu, trước đó gần như không hề lui tới với Bàng Thiệu. Nhưng nhiều ngày nay, hai người bọn họ bỗng nhiên biến thành lui tới cực kỳ thường xuyên.
Nhưng mà, bởi vì Bàng Thiệu quá mức cảnh giác, bất kể là cùng đối phương bí mật gặp mặt hay là liên hệ với nhau, cũng chưa để thủ hạ của Giang Tùy Chu tra ra quan viên lui tới với gã là người nào.
Giang Tùy Chu đành phải kết hợp với ký ức của mình về đoạn lịch sử này để phân tích.
Nhưng mà, ở đoạn thời gian này, số quan viên bị Bàng Thiệu hãm hại không chỉ có một, trong đó có số lượng đông đảo hơn là đồng lõa. Giang Tùy Chu đã phải suy nghĩ hồi lâu, vẫn chưa xác định được đến tột cùng Bàng Thiệu đang chuẩn bị cái gì.
Vì thế ngày hôm nay, y triệu Cố Trường Quân tới phòng mình.
Tuy Cố Trường Quân không đáng tin cậy bằng Từ Độ, nhưng đầu óc lại rất thông minh, đã gặp qua cái gì là không quên được, tất cả tin tức nguyên chủ thu được trước khi y xuyên qua, hắn ta đều nhớ rõ.
Đợi hắn ta chạy tới phòng mình, Giang Tùy Chu liền đuổi hết toàn bộ bọn hạ nhân ra ngoài, chỉ giữ lại một mình Cố Trường Quân. Tiếp đó, y lấy ra tin tức cùng tuyến báo mà mình đã sửa sang lại, cùng nói chuyện với Cố Trường Quân.
Tin tức trong tay bọn họ lấy được rất là phức tạp dài dòng, để xử lý cũng chẳng hề dễ dàng.
Vì thế, sáng sớm Mạnh Tiềm Sơn đã bị đuổi ra khỏi phòng Giang Tùy Chu, chán đến chết mà khoanh tay chờ ở hành lang, cứ thế từ sáng sớm, chờ tới tận chính ngọ, đến tận khi Lý Trường Ninh đã châm cứu xong cho Hoắc Vô Cữu, mang theo hòm thuốc đi ra khỏi phòng Hoắc Vô Cữu cùng Ngụy Giai.
Mạnh Tiềm Sơn tinh mắt nhìn thấy, đang rảnh rỗi không có việc gì, liền dứt khoát tiến lên định tiễn hai người.
Nhưng không ngờ rằng, hai người kia lại đi về phía hắn ta.
Đi tới trước mặt hắn ta, Lý Trường Ninh cười nói: "Mạnh công công sao lại đứng ở bên ngoài phòng?"
Mạnh Tiềm Sơn cười đáp: "Trong phòng vương gia đang có người, phân phó chúng ta ở bên ngoài chờ một lát."
Lý Trường Ninh cười gật gật đầu, nói: "Mới vừa rồi đúng lúc Hoắc phu nhân thấy ngài, hình như có lời muốn hỏi ngài, bảo tiểu nhân khi nào đi ra, tiện thể thỉnh ngài qua đó."
Mạnh Tiềm Sơn hồi hộp trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!