Sau khi đoàn người của Giang Tùy Châu đi xa, trong nội viện lập tức hoàn toàn yên tĩnh.
Hoắc Vô Cữu ngồi dậy, kéo xe lăn lại gần, chống tay vào mép giường mượn lực, nhấc một cái ngồi lên xe lăn.
Y yên lặng kéo tóc lên sau ót, lưu loát cột lại, rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời sáng rỡ.
Trước nay khả năng thích ứng với hoàn cảnh của y rất tốt.
Lúc trước ở nơi khuất ánh mặt trời, y có thể chịu đựng cát bụi đất bắc, có thể thống khoái cưỡi ngựa trên sa mạc; đến khi phụ thân của y khởi binh, y cũng có thể nhanh chóng thích ứng mấy năm chiến tranh liên tục, cũng học được làm sao để bò ra từ núi thây biển máu, dẫn đầu thuộc hạ, làm một tướng lĩnh hợp cách.
Còn bây giờ, y có thể trong thời gian ngắn học làm thế nào để có thể sinh hoạt khi hai chân đã mất chức năng, sống một thân một mình cùng với kẻ địch, làm thế nào binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời dần dần lên cao, ánh nắng xuyên thấu qua song cửa sổ chiếu xuống mặt đất, khi mặt trời dần lên cao, chúng nó từ từ chiếu đến trên người Hoắc Vô Cữu.
Khi tia nắng sắp bao phủ đến gần xe lăn của Hoắc Vô Cữu thì tiếng đập cửa bỗng vang lên.
Hoắc Vô Cữu nhìn về phía cánh cửa, ánh mắt không dấu vết cúi xuống.
Y biết bây giờ là thời cơ tốt nhất để y tìm hiểu tin tức.
――――
Giang Tùy Châu tất nhiên là không biết suy nghĩ xấu xa mà Mạnh Tiềm Sơn lén lút gắn lên đầu anh.
Anh nhắm hai mắt, không phải buồn ngủ mà trong đầu đang cân nhắc đại triều hội một hồi nữa.
Trên đại triều hội không chỉ có bách quan triều kiến, còn phải nghị sự trên triều.
Nhưng...! nhưng đọc được trình độ nghiệp vủ của Nam Cảnh Hậu Chủ trong sách sử ghi chép, đại khái có thể đoán được, trên triều đình e là chẳng bàn luận cái gì gọi là chính sự.
Cái làm Giang Tùy Châu thật sự lắng là thân phận của anh.
Bởi vì bây giờ anh đã trở thành Tĩnh Vương, ghi chép về vị này trong sử sách ít đến đáng thương, thậm chí tổng cộng chỉ có mấy câu.
Đệ đệ còn sống duy nhất của Hậu Chủ, tuổi trẻ mất sớm đau bệnh triền miên. Bây giờ còn có thêm một cái, đồng tính.
Gần như là không có.
Bởi vậy bây giờ ngay cả chức vụ của mình anh cũng không biết, càng không biết nguyên chủ quen biết người nào, giao tình như thế nào, nên ứng đối như thế nào.
Điều mà anh càng lo lắng hơn cả là hôm qua anh mới cưới Hoắc Tướng quân danh chấn thiên hạ về nhà, chắc hẳn hôm nay sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Sự thật chứng minh, lo lắng của anh cực kỳ chuẩn xác.
Không biết quan chức thì có thể tìm hiểu, dù sao khi anh thay quan bào, Giang Tùy Châu đã biết anh là quan mấy phẩm; đợi lát nữa Mạnh Tiềm Sơn lấy nha hốt* cho anh, hắn ta chắc là biết lúc vào triều anh phải đứng ở đâu.
* Nha hốt: Hốt là thanh que các quan hay cầm khi thượng triều.
Chuyên ngành học của anh quả thật là thích hợp vô cùng, trong việc anh xuyên không thế này chiếm được nhiều lợi ích.
Nhưng mà chuyên ngành học của anh không thể giúp cho anh biết phải đối mặt với những ánh mắt khác thường của văn võ bá quan như thế nào.
Từ lúc anh xuống kiệu, vào cửa Khai Dương, quan viên xung quanh từ từ đông lên, các ánh mắt dò xét chưa từng ngừng nghỉ.
Một hai người nhìn anh cũng không sao, nhưng hầu như người người đều phải nhìn anh vài lần, Giang Tùy Châu khó tránh cảm thấy như bị gai đâm sau lưng.
Những ánh mắt kia, hả hê trên nỗi đau của người khác có, căm hận ghét bỏ có, còn có đau lòng xót thương, muốn nói lại thôi nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!