Nhưng mà, sự cao hứng của Giang Tùy Chu cũng không kéo dài được mấy ngày.
Sau khi Trần Đễ bị định tội, bởi vì Tề Mân không chịu thuận theo, dâng thư hết lần này tới lần khác, chọc cho Hậu Chủ phiền ghét, liền dứt khoát định tội mấy người liên quan trong đồng đảng của Trần Đễ ở Lễ Bộ. Tuy tội danh không nghiêm trọng như Trần Đễ, nhưng ít nhiều cũng bị giáng chức vị.
Nhưng Giang Tùy Chu lại không ngờ rằng, Quý Du cũng nằm trong hàng ngũ những người đó.
Vốn vụ án này sẽ dừng ở đây, hơn nữa hắn ta không có bất cứ liên quan nào cả, nhưng sau hai ngày hắn ta được thả ra khỏi nhà lao, bị lấy tội danh là trì hạ(?) không nghiêm để biếm quan, bị điều tới Huy Châu.
Huy Châu cũng không tính là quá xa, không giống như Lĩnh Nam hẻo lánh, nhưng Quý Du đã tới cái tuổi này rồi, quan kinh bị giáng chức, tương đương với việc bị chặt đứt con đường làm quan.
Trên người Quý Du vốn không có tội danh, Bàng Thiệu lại còn phải tìm mọi cách mà làm khó dễ hắn ta một phen, lúc này mới nghĩ ra chủ ý như vậy. Giang Tùy Chu lược suy nghĩ một chút là hiểu, tất nhiên là Bàng Thiệu mượn Quý Du để ngầm đấu đá với y, dùng để cảnh cáo y.
Bàng Thiệu đang nói cho y rằng, dưới tay Bàng Thiệu gã, dù cho cứu người thành công, nhưng cũng sẽ không có kết cục tốt.
Giang Tùy Chu chỉ cảm thấy có một hơi nghẹn trong ngực.
Hai ngày liên tiếp y đều không đi tìm Hoắc Vô Cữu, tìm ở trong thư phòng mình ra mấy bản đơn lẻ mà nguyên chủ cất giấu, kèm thêm một chút ngân phiếu làm lộ phí, để Mạnh Tiềm Sơn đưa tất cả tới phủ Quý Du.
Rất mau Mạnh Tiềm Sơn đã quay trở lại.
Quý Du nhận lấy chỗ sách đó, còn ngân phiếu thì bị trả lại.
Mạnh Tiềm Sơn trả lại ngân phiếu cho Giang Tùy Chu, nói: "Vương gia, Quý đại nhân nói, lộ phí đủ dùng, không cần ngài tiêu pha."
Nói rồi, hắn ta móc từ trong lòng ngực ra một phong thư thật mỏng, đưa cho Giang Tùy Chu nói: "Quý đại nhân còn viết nói mấy câu, bảo nô tài chuyển giao cho Vương gia."
Giang Tùy Chu mở lá thư kia ra.
Chỉ thấy trên tờ giấy viết rất lưu loát, kiểu chữ phóng túng tiêu sái.
[ Đa tạ Vương gia đã cứu giúp, cũng thỉnh Vương gia chớ đừng tự trách.
Phong cảnh Huy Châu hợp lòng người, hoa mai vưu thịnh, trong lòng mỗ sớm đã mong mỏi. Coi như, nếu lên đường sớm hơn một chút, trước khi tạ thế, mỗ có thể chính mắt nhìn xem lục mai Huy Châu, chẳng phải vui sướng biết bao? ]
Giang Tùy Chu nhìn đến chỗ này, khóe môi buông lỏng, cuối cùng đã giương lên một độ cung cực mỏng.
Người sống một đời, ai cũng có sở thích và thứ muốn theo đuổi. Mà Bàng Thiệu lại đặt sở thích của gã lên người khác, chỉ coi con đường làm quan cùng tiền tài là thứ mà ai ai cũng thích, vậy nên mới có thể cho rằng gã chặt đứt tiền đồ Quý Du là trừng phạt thỏa đáng nhất đối với hắn ta.
Nhưng gã lại không biết, cái gã gọi là trừng phạt, đối với Quý Du mà nói thì căn bản chẳng được coi là cái gì, đây đối với Giang Tùy Chu mà nói, cũng coi như là trong rủi có may.
Chỉ là……
Giang Tùy Chu xem tỉ mỉ lại thư tín kia một lát, trân trọng cất nó lại.
Tuy rằng với Quý Du mà nói, việc biếm quan này không đau không ngứa, ngược lại khiến cho hắn ta có cơ hội tận tình sơn thủy, nhưng thù này với Bàng Thiệu, Giang Tùy Chu không thể nào không ghi nhớ.
Y nhất định phải thanh toán rõ ràng với Bàng Thiệu.
Nhưng mà hiện giờ, Bàng Thiệu một tay che trời ở trên triều đình, đặc biệt là Lại Bộ quản lí việc lên chức điều nhiệm quan viên, cơ hồ hoàn toàn nắm giữ trong tay Bàng Thiệu.
Y muốn đối kháng cùng Bàng Thiệu, thật sự là một chuyện cực kỳ gian nan.
——
Đã liên tiếp hai ngày Hoắc Vô Cữu chưa nhìn thấy Giang Tùy Chu.
Hằng ngày, sau khi hắn dùng dược, chỉ có thể ở im trong phòng, có khi cách tấm cửa sổ có thể thấy người trong viện ra ra vào vào, mà lại không ra được.
Hắn chỉ cảm thấy hai ngày này sau khi dùng dược xong, đau đớn trên đùi còn nghiêm trọng hơn vài phần, thậm chí khiến cho tâm tình hắn không được tốt cho lắm, niệm bao nhiêu lần Thanh Tâm Quyết cũng vô dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!