Không quá hai ngày, trong triều quả thực có tin tức.
Việc Lễ Bộ thượng thư tham ô khoản tiền Thiên Thu Yến của Hoàng Thượng vốn đã huyên náo xôn xao, hai ngày trước, bỗng nhiên Hình Bộ tra được manh mối, tìm được hướng đi của tiền tham ô, lại là một đại trạch mà quan viên trong triều mua.
Bệ hạ lập tức hạ lệnh, phái người tịch thu chỗ đại trạch kia để về quy án.
Hình Bộ lập tức phái quan binh lên đường, bởi vì hành động bất thình lình, cho nên rất là thuận lợi, không những tịch thu được mức vàng bạc đồ cổ kinh người trong trạch, còn bắt được từ trong trạch ra một nữ tử thanh lâu được nuôi ở đó.
Không biết vì sao, sau khi bệ hạ biết được việc này, không hề quan tâm trong nhà ẩn giấu bao nhiêu tiền, ngược lại cảm thấy rất hứng thú đối với cô ả kia, lập tức đi tra người chủ nhân căn trạch này, cùng với thân thế của nữ tử này.
Lại không ngờ rằng, quan viên Hình Bộ tra được, căn trạch thuộc danh nghĩa của nữ tử này, còn nữ tử này, là do Lễ Bộ Trần Đễ chuộc ra.
Mà Trần Đễ, chính là quan viên mà ngày ấy phát hiện ra manh mối đầu tiên, trước đó còn tố giác Quý Du tham ô.
Kết quả thế này, trên dưới trong triều ai cũng không ngờ tới.
Không biết tại sao, Hoàng Thượng rất không hài lòng với kết quả này, phát cáu một hồi với quan viên Hình Bộ, tiếp đó hạ lệnh muốn nghiêm trị Trần Đễ, tuyệt không nhân nhượng.
Chuộc nữ tử thanh lâu về cũng không tính là tội, không thể thật sự định tội cho Trần Đễ, nhưng lại có thể chứng thực căn trạch này cùng với khoản vàng bạc trong trạch đều là vật sở hữu của Trần Đễ.
Mấy năm nay trong tay quan viên triều Nam Cảnh hiếm khi sạch sẽ, cái mức tiền tham ô này đối với bọn họ mà nói thì vẫn chẳng coi là gì cả, nhưng luật pháp Cảnh triều lại có văn bản quy định rõ ràng, một khi quan viên bị bắt, tất nhiên phải dựa theo luật pháp quy định mà cân nhắc mức hình phạt.
Chưa tới mấy ngày, Trần Đễ đã bị định tội, còn chúng quan viên trong triều, bởi vậy mà cực kì sợ bóng sợ gió một đoạn thời gian.
——
Hoa đào ở Bàng phủ nở rất đúng dịp, vô cùng náo nhiệt mà nở khắp vườn.
Mà ở trong viện Bàng Thiệu, lại là một mảnh sạch sẽ thanh nhã tân lục.
Đó là hoa mai Lục Ngạc mà huyện Hấp Huy Châu tiến cống, bởi vì tiên đế thích, bắt đầu từ mấy chục năm trước, năm nào cũng được đưa đến hậu cung Cảnh triều.
Bởi vì khí hậu khác biệt, vận chuyển lại khó khăn, cho nên số cây mỗi năm có thể đưa đến trong cung không vượt quá trăm cây. Năm nay cho dù là ngoài điện hậu chủ, hết mức cũng chỉ trồng vài cây con, nhưng trong viện Bàng Thiệu, cả khoảng sân lại trồng đầy như mây mù vậy.
Trên cái lò trước mặt Bàng Thiệu đang đun trà, một quan viên cung cung kính kính mà ngồi ở bên phải gã, có một người khác toàn thân run rẩy quỳ sát ở trước mặt gã, đầu cũng không dám ngẩng.
Rõ ràng là quan viên Hình Bộ đi tra án trong phủ Giang Tùy Chu hôm đó.
Bàng Thiệu mở ấm trà ra, thong thả ung dung mà ngoảnh mặt nhìn thoáng qua, bên trong hơi nóng mờ mịt, chậm rãi hỏi: "Lúc ấy Tĩnh Vương nói với ngươi như thế nào?"
Quan viên kia run run rẩy khóc ròng nói: "Đại Tư Đồ minh giám! Tiểu nhân dựa theo chỉ thị của quan trên vặn hỏi Tĩnh Vương điện hạ một phen, tất cả lời khai của Tĩnh Vương điện hạ đều được ghi lại trong sổ, tiểu nhân tuyệt đối không hề dối trá!"
Bàng Thiệu cười nhạt.
"Như vậy, cái trạch viện kia thì sao?" Gã hỏi.
Quan viên kia vội nói: "Là tiểu thiếp trong phủ Tĩnh Vương nói!"
Động tác Bàng Thiệu ngừng một hồi, đậy nắp ấm trà lại chỗ cũ.
"Hắn ta nói cho ngươi?" Thần sắc Bàng Thiệu có chút cổ quái.
Quan viên lắc đầu nói: "Không phải! Là hạ quan nghe lén được…… Thiếp thất kia oán giận với nha hoàn của hắn ta, nói Tĩnh Vương điện hạ nuôi ngoại thất ở bên ngoài, còn mua trạch viện cho ngoại thất kia ở Trường Nhạc phường …… Hạ quan nghĩ, lúc này trọng đại, không thể không nói cho bệ hạ, bấy giờ mới……!"
Hắn ta sợ tới mức thanh âm run lập cập, lại nghe Bàng Thiệu nhẹ nhàng bâng quơ mà cười cười.
"Trương đại nhân khẩn trương cái gì? Ta chỉ mới hỏi một chút thôi mà." Gã nói.
Quan viên kia run run nói không nên lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!