Chương 46: (Vô Đề)

Tuy trông dáng điệu Giang Tùy Chu giống như đang xem sách, nhưng ánh mắt vẫn trộm nhìn Hoắc Vô Cữu.

Y biết, Hoắc Vô Cữu là loại người đau đến chết cũng sẽ không lên tiếng, nếu muốn nghe hắn chủ động nói đau, chỉ sợ cả đời đều không đợi được.

Nhưng mà, Giang Tùy Chu cũng biết rằng, cho dù Hoắc Vô Cữu vô cùng đau đớn, y cũng bó tay không có biện pháp, không làm được gì cả.

Nhưng y cứ không nhịn được, luôn muốn nhìn xem tình trạng của Hoắc Vô Cữu.

Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu tự ngồi dựa trên giường, nhắm hai mắt, không nói một lời, tựa như đang nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng môi hắn lại trắng bệch, sắc mặt cũng khó coi, mi tâm nhíu rất chặt.

Không hiểu sao trong lòng Giang Tùy Chu cũng có chút không thoải mái.

Dường như y đặc biệt không thể trông thấy bộ dáng người bên cạnh một mình chịu đựng đau đớn.

Một lát sau, y dừng một chút, thử thăm dò mở miệng nói: "Ngươi có muốn lấy quyển sách xem hay không?"

Hoắc Vô Cữu trợn mắt nhìn về phía y.

Chỉ thấy Giang Tùy Chu vẻ mặt nghiêm túc mà nói: "Ít nhiều có thể dời đi chút lực chú ý."

Lời này của y không giả chút nào.

Từ nhỏ tới lớn y đã không thích xem TV chơi trò chơi điện tử, y luôn cảm thấy ồn ào đến mức phiền lòng.

Trong nhà y lộn xộn, chuyện bát nháo vô cùng nhiều, khiến cho y cực kì thích trốn vào thư phòng, tuy có chút khó hiểu, nhưng sách mà người lớn đọc, lại có thể khiến y xem hết sức chăm chú, bất tri bất giác mà khiến thời gian trôi qua.

Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu quan sát y một lát, không nói gì.

Hoắc Vô Cữu không biết Giang Tùy Chu đã suy nghĩ thế nào, chỉ biết từ nhỏ bản thân mình cứ đọc sách là đau đầu, mãi cho đến hiện tại cũng chưa từng thay đổi.

Với hắn mà nói, càng tàn nhẫn hơn là, hiện tại hắn không thể động đậy, chỉ có thể đọc sách để sống qua ngày, giống như tên đạo tặc bị bắt phải niệm kinh.

Nhưng ma nghe được lời đề nghị này của Giang Tùy Chu, thế nhưng hắn không hề cảm thấy phiền.

Thậm chí không biết tại sao, lúc Giang Tùy Chu nhìn về phía hắn ấy, rõ ràng không có vẻ mặt gì, nhưng dường như lại giống một tiên sinh (thầy giáo).

Từ nhỏ Hoắc Vô Cữu đã ghét tiên sinh nhất.

Bất quá, dáng vẻ này của Giang Tùy Chu lại cực kỳ thuận mắt, thật giống như vốn dĩ y không nên là một Vương gia diễu võ dương oai cao cao tại thượng, mà phải là một tiên sinh người đầy mùi mực vậy.

Nếu y là một tiên sinh……

Chắc hẳn cũng không phải cái loại cầm thước mạnh mẽ ép người ta đọc sách như vậy.

Chỉ cần y ngồi xuống một chỗ, lẳng lặng nhìn người ta, sẽ khiến người ta có sự kích động muốn nghe lời y nói.

Trong lúc nhất thời Hoắc Vô Cữu chưa phục hồi được tinh thần lại.

Giang Tùy Chu khó hiểu mà mở miệng nói: "Hoắc Vô Cữu?"

Hoắc Vô Cữu hoàn hồn, liền thấy Giang Tùy Chu nói: "Bổn vương để Mạnh Tiềm Sơn lấy một quyển cho ngươi?"

Hoắc Vô Cữu dừng một chút, chỉ cảm thấy vừa rồi bản thân mình thật không bình thường.

Đọc sách thì thôi bỏ đi, ngày thường bị ép phải chịu sự tàn phá về tinh thần này, đơn giản là bởi vì thật sự không có chuyện gì.

Lúc này hắn đau đến mức cả người đã tê rần, mở miệng nói chuyện đều phải tốn sức, vẫn đừng nên cho tìm cho mình sự không thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!