Quả thật Giang Tùy Chu bị ngân châm trên đùi Hoắc Vô Cữu dọa sợ.
Trước khi xuyên qua, thân thể y rất khỏe mạnh, ngay cả kim truyền dịch cũng chưa từng được dùng mấy lần, chứ đừng nói là châm cứu.
Vốn vết thương trên đùi Hoắc Vô Cữu đã chưa lành, lúc này thi châm, nhìn qua càng thấy ghê người hơn vài phần.
Chỉ liếc mắt một cái thôi mà đôi mắt Giang Tùy Chu cứ như bị bỏng vậy, vội vàng rời ánh mắt sang chỗ khác.
Việc này đau đến thế nào chứ?
Y có loại cảm giác như đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, tuy chỉ nhìn thoáng qua, nhưng cứ như kim kia đâm vào người mình vậy.
Bên cạnh, Mạnh Tiềm Sơn đỡ y ngồi xuống mép giường, rót cho y chén trà nóng, đặt ở trong tầm tay y.
Chỉ thấy Giang Tùy Chu còn không thèm nhìn hắn ta, ánh mắt chỉ đặt trên người Lý Trường Ninh bên mép giường.
Liền thấy Lý Trường Ninh yên tĩnh chờ bên mép giường một hồi, đến tận khi đồng hồ cát đặt trên hòm thuốc chảy hết cát rồi mới tiến lên, vừa thuần thục vừa nhanh chóng thu lại châm trên đùi Hoắc Vô Cữu.
Chờ ông ta thu dọn sạch sẽ toàn bộ số châm, lấy hòm thuốc về, Giang Tùy Chu mở miệng hỏi: "Kết thúc rồi?"
Lý Trường Ninh gật đầu nói: "Chỉ cần hầu hạ phu nhân uống thuốc xong sẽ không còn việc gì nữa."
Giang Tùy Chu nghe vậy hỏi: "Ừm.
Dược gì vậy?"
Lý Trường Ninh cười nói: "Là dùng để tẩm bổ thân thể.
Mấy ngày nay phu nhân không thể nào vận động, tiểu nhân lo lắng hắn không chịu nổi châm cứu, cần phải dùng thêm chút dược liệu bổ khí huyết."
Giang Tùy Chu gật gật đầu, không truy vấn nữa.
Liền thấy Lý Trường Ninh xoay người đi phân phó đồ đệ kia bưng dược tới, bất quá không biết tiểu tử kia đang suy nghĩ cái gì, gọi hai tiếng mà vẫn chưa đáp.
Lý Trường Ninh vội vàng tiến lên, tự bưng dược tới đây, đem tới trước giường Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu ngồi dậy từ trên giường, nhận lấy chén thuốc.
Giang Tùy Chu không khỏi nhìn hắn thêm hai lần.
Vẫn giống như khi ở tại chỗ của mình, mắt không thèm nâng, vẫn là bộ dáng lạnh lẽo với mình, thật sự giống như mình không tồn tại vậy.
Nhưng Giang Tùy Chu lại cảm nhận được từ trong đó vài phần thoải mái cùng thân thiết, thật giống thứ mà sáng nay vẫn luôn thiếu, cuối cùng đã trở về vị trí cũ vậy.
Khóe miệng Giang Tùy Chu không khỏi vểnh lên, ngay cả chính y cũng chưa phát hiện.
Mắt thấy Hoắc Vô Cữu đã uống xong dược rồi, Lý Trường Ninh quay cuồng suy nghĩ, xoay người quỳ xuống trước mặt Giang Tùy Chu.
"Vương gia, buổi chữa bệnh cho phu nhân hôm nay đã kết thúc." Ông ta nói.
"Nếu Vương gia không còn gì phân phó, tiểu nhân liền cáo lui trước."
Lý Trường Ninh hiểu rõ nhất, chén dược kia của ông ta có hiệu lực rất nhanh, tối đa trong vòng một nén nhang sẽ phát huy hiệu quả.
Tất nhiên hiệu quả này không chỉ bồi đắp lại kinh mạch, mà hơn cả là đau đớn ở cốt nhục.
Bắt đầu từ khi ông ta hành nghề y, đã từng trị cho mấy trường hợp có bệnh tương tự, khi dược hiệu bắt đầu đều là đau đớn khó nhịn.
Mấy người trước đó, đều chỉ dùng một nửa liều dược, nhưng tất cả đều mang bộ mặt dữ tợn, quay cuồng khắp nơi, không đau đến ngất đã là tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!