Chương 44: (Vô Đề)

Giang Tùy Chu theo bản năng mà đáp: "Được thôi."

Vừa nói dứt miệng, Giang Tùy Chu mới ý thức được chính mình vừa nói gì.

Y không khỏi sửng sốt, sách trong tay cũng đặt xuống.

Y đã nói rõ với Hoắc Vô Cữu, Hoắc Vô Cữu cũng đã đáp ứng về sau sẽ che chở y, y không cần phải đi lại trước mặt hắn để xoát cảm giác tồn tại, cũng không cần phải hỏi han ân cần với hắn nữa.

Nhưng mà……

Giang Tùy Chu dừng một chút, đang muốn cự tuyệt, tầm mắt lại không tự chủ được mà bay tới gần chiếc trường kỉ.

Trường kỉ ở bên kia đã được thu dọn xong, bằng phẳng đến mức không có một nếp nhăn nào, đệm chăn đặt phía trên cũng đã bị người ta cất lại.

Thoạt nhìn rất đơn bạc, cứ như là thiếu chút gì đó.

Ánh mắt Giang Tùy Chu dừng lại ở hướng kia, bỗng nhiên cảm thấy phòng ngủ của mình lớn vô cùng, lớn đến nỗi có chút trống trải.

Y nhất thời không nói gì, ngược lại Mạnh Tiềm Sơn bên cạnh thì lộ ra vẻ mặt kinh hỉ.

Nhìn đi! Vương gia đang nhìn vật nhớ người kìa!

Hắn ta chỉ cảm thấy đề nghị này của mình rất hay, cười hì hì không thèm đợi Giang Tùy Chu nói gì, đã xoay người giúp y tìm y phục cần mặc để ra cửa, đưa tới trước mặt Giang Tùy Chu, định hầu hạ y mặc vào.

Ánh mắt Giang Tùy Chu đặt trên tay Mạnh Tiềm Sơn.

Một lát sau, y trộm khích lệ bản thân mình một câu từ tận đáy lòng.

Quên đi, chẳng phải chỉ tới chỗ Hoắc Vô Cữu nhìn xem thôi sao? Đây chính là địa bàn của mình, mình muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó, không cần phải lo trước lo sau.

Nghĩ như vậy, y đứng dậy, mặc ngoại bào mà Mạnh Tiềm Sơn đưa tới.

Cũng không biết tại sao, có thể là chất liệu của bộ xiêm y này sau khi mặc vào rất thoải mái, tâm tình như mây đen bao phủ, trống vắng khó hiểu buổi sáng nay của y, trong nháy mắt mặc vào bộ y phục kia, tựa hồ đã rút đi không ít.

Giang Tùy Chu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Quả thực phải nên đi ra ngoài phơi nắng rồi.

Y nghĩ thầm.

——

Lý Trường Ninh bày biện từng loại dụng cụ châm cứu trong hòm thuốc ra ngoài, rồi thỉnh Hoắc Vô Cữu nằm xuống giường, cuộn ống quần lên giúp hắn, lộ ra miệng vết thương chưa lành ở hai chân.

Hai chân này của Hoắc Vô Cữu đã được coi là bình phục khá ổn, nhưng nhìn qua bên ngoài vết thương vẫn khiến cho người ta sợ hãi như cũ.

Chỉ liếc mắt một cái, Ngụy Giai đã đỏ hốc mắt, gian nan mà dời ánh mắt sang phía bên cạnh.

Lý Trường Ninh thay hắn kiểm tra một phen, nói: "Tướng quân, vết thương này trên đùi ngài hơn ở chỗ là vẫn chưa khỏi hẳn, bởi vậy nên sẽ dễ dàng trị liệu hơn một chút.

Nếu phải chờ thêm một hai năm nữa, chỉ sợ dù có trị hết thì cũng sẽ để lại bệnh căn."

Hoắc Vô Cữu không lên tiếng.

Hắn biết, với hắn mà nói, đây là hắn nợ Tĩnh Vương.

Nếu không phải Tĩnh Vương đóng kịch giả bệnh, cho Lý Trường Ninh và Ngụy Giai cơ hội nhập phủ, thì nếu hai bên bọn họ muốn gặp mặt, có thể nói là khó càng thêm khó.

Mặc dù Lý Trường Ninh có bản lĩnh chữa khỏi cho hắn, vậy cũng xa xa khó vời, tuyệt đối không thể đạt được hiệu quả trước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!