Chương 43: (Vô Đề)

Giang Tùy Chu bị Hoắc Vô Cữu hỏi đến nỗi trong lòng hồi hộp, tiếp đó liền sinh ra vài phần may mắn.

Quả nhiên vậy? Kế sách của y không hề sơ sót, biết rằng có khả năng trong lòng Hoắc Vô Cữu vẫn luôn ôm hoài nghi với y, tuyệt đối sẽ không tin tưởng chính mình chỉ muốn bảo vệ cái mạng dưới tay Hậu Chủ mà thôi.

Đích thực y không phải vì muốn bảo vệ cái mạng từ tay Hậu Chủ, suy cho cùng tuy Hậu Chủ hay giày vò y, nhưng sẽ không giày vò y đến chết.

Y muốn, đoạt lại cái đầu của mình từ dưới con dao mổ của Hoắc Vô Cữu.

Bất quá việc này đối với Hoắc Vô Cữu mà nói, không có gì khác biệt cho lắm.

May là hiện giờ đã nói ra.

Giang Tùy Chu nghĩ thầm.

Nhìn Hoắc Vô Cữu càng ngày càng nhíu chặt lông mày, Giang Tùy Chu tin rằng, chắc chắn là bởi vì bản thân mình vẫn chưa có được tín nhiệm từ hắn, khiến trong lòng Hoắc Vô Cữu vẫn còn hoài nghi về lời nói của mình.

Đây cũng là lẽ thường tình.

Chung quy đối với Hoắc Vô Cữu mà nói, vô luận mình như thế nào thì cũng vẫn là người ở phe địch, bản thân mình vừa nói ra hắn đã tin tưởng thì mới là kỳ quái.

Nghĩ như vậy, biểu tình Giang Tùy Chu vừa nghiêm túc vừa bình tĩnh, nói: "Bổn vương biết, có lẽ ngươi sẽ không tin lời bổn vương nói, dù sao chuyện này đối với ngươi mà nói, như thế nào cũng có chút hoang đường.

Nhưng mà……"

Hoắc Vô Cữu bỗng nhiên lại mở miệng.

"Ta tin." Thanh âm hắn vững vàng, nhưng tựa hồ lại lạnh hơn ngày trước một chút.

Giang Tùy Chu sửng sốt: "Bổn vương muốn nói……"

Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu giương mắt nhìn y, nói: "Hợp tác, ngươi muốn nói, chính là hợp tác, đúng không?"

Giang Tùy Chu gật đầu: "Đúng vậy, nhưng mà……"

Nhưng mà lời này nói từ trong miệng Hoắc Vô Cữu ra, sao lại có chút kỳ quái khó nói nên lời nhỉ?

Liền thấy ánh mắt Hoắc Vô Cữu trầm lắng mà nhìn y, chậm rãi nói tiếp: "Ngươi tận lực che chở cho ta, ta nhìn ra được, tuy không biết vì sao ngươi lại có lòng tin với ta như vậy, nhưng nếu thực sự có một ngày theo như lời ngươi nói kia, ta cũng sẽ không lấy oán trả ơn."

Giang Tùy Chu ngơ ngác mà nghe.

Lời Hoắc Vô Cữu nói hợp lý tới từng câu từng chữ, phù hợp với đặc tính quang minh lỗi lạc của hắn, cũng là thái độ mà Giang Tùy Chu vẫn luôn muốn thực hiện được.

Nhưng mà……

Trong lòng Giang Tùy Chu luôn cảm thấy quái quái, không biết tại sao lại thế này, rõ ràng là lời hay, nhưng được nói ra từ miệng Hoắc Vô Cữu, luôn cảm thấy có loại nói không nên lời chất chứa, thậm chí mang theo hai phần hàn ý lạnh thấu xương.

Giang Tùy Chu đang sững sờ, liền thấy Hoắc Vô Cữu nhàn nhạt liếc mắt nhìn y, hỏi: "Yên tâm chưa?"

Giang Tùy Chu ngơ ngác gật gật đầu.

Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu không rõ ý vị mà nhìn y một cái, tiếp đó buông chiếc đũa trong tay xuống, một tay đè trên xe lăn, chuyển phương hướng, lập tức đi mất.

Một lát sau Giang Tùy Chu mới hồi phục tinh thần.

Y cầm lấy chén trà trên bàn, như có điều suy tư mà uống một ngụm.

Y không nghi ngờ Hoắc Vô Cữu sẽ lật lọng, nhưng mà……

Suy nghĩ một lát, y lắc lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!