Chương 41: (Vô Đề)

Trong phòng ngủ chỉ còn lại hai người là Giang Tùy Chu cùng lão đại phu kia.

"Tiên sinh mời nói." Cửa phòng đóng lại, Giang Tùy Chu mở miệng nói.

Chỉ thấy lão đại phu kia quỳ gối trước giường y, nói: "Nếu tiểu nhân không chẩn bệnh sai, chứng bệnh hiện giờ của Vương gia, là do hạ độc mà ra."

Giang Tùy Chu trầm mặc một lát, gật đầu nói: "Tiên sinh y thuật cao minh, trước đó vài ngày, quả thực bổn vương bị người ta hạ độc.

Chỉ là không biết, tiên sinh có phương thuốc trị liệu không?"

Lão đại phu trầm ngâm một lúc lâu, nói: "Tuy Vương gia trúng độc, nhưng độc này lại thật sự rất kỳ quái, chỉ nổi lên phía bên ngoài, rối loạn mạch tượng Vương gia, nhưng không bị tổn thương tới thân thể ngài.

Trong khoảng thời gian này, chỉ cần thêm điều trị một chút, yên tĩnh chờ dược hiệu lui đi là được.

Chỉ là……"

Ông ta dừng một chút, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Tùy Chu.

"Từ nhỏ Vương gia đã có thể bệnh nhược đúng chứ?" Ông ta nói.

Giang Tùy Chu gật đầu: "Đúng vậy."

Lão đại phu nhíu mày, như có điều suy tư nói: "Bệnh nhược này của Vương gia, tuy nhìn như mang từ trong thai ra, kỳ thật…… Lại có vài phần như là do dược vật gây ra."

Giang Tùy Chu sửng sốt.

"Ngươi muốn nói……?"

Liền thấy lão đại phu kia gật gật đầu.

"Cụ thể như thế nào, còn cần tiểu nhân phối vài vị dược cho Vương gia, sau khi dùng dược, mới biết được mấu chốt bệnh thể nhược của Vương gia ở nơi nào." Ông ta nói.

Nhất thời Giang Tùy Chu nói không nên lời.

Y thật sự không ngờ tới, cái gọi là thân thể yếu đuối bẩm sinh của nguyên chủ, lại là do bị người ta động tay động chân.

Bất quá ngẫm lại là biết, lúc ấy mẫu thân nguyên chủ được tiên đế thịnh sủng, phong quang vô lượng, có lẽ cây to đón gió, bị người đố kỵ, hẳn cũng là lẽ đương nhiên.

Như vậy, nếu không phải bẩm sinh, chẳng phải bệnh nhược của y sẽ có phương pháp trị được sao?

Giang Tùy Chu cũng không muốn cả đời đều yếu đuối mỏng manh như vậy, đi hai bước đã phải ho khan.

Trong lúc nhất thời y có chút kinh hỉ, một lát sau mới tìm được tiếng nói của mình, hỏi: "Tiên sinh đã nói như vậy, hẳn là có phương pháp trị khỏi bệnh cho bổn vương?"

Lại thấy lão đại phu kia lắc lắc đầu, nói: "Tiểu nhân chỉ nắm chắc ba phần."

Đây đối với Giang Tùy Chu mà nói, chính là có hy vọng.

Y không cho là ngang ngược chút nào, nói: "Ba phần cũng được.

Sau hôm nay, tiên sinh cứ an tâm ở lại Tĩnh Vương phủ, chỉ lo trị bệnh cho bổn vương.

Có thiếu cái gì, chỉ cần mở miệng."

Lão đại phu kia quỳ sát đất tạ ơn.

Chỉ nghe Giang Tùy Chu dừng một chút, lại hỏi: "Không biết liệu tiên sinh còn có am hiểu về những mặt khác không?"

Lão đại phu sửng sốt, khó hiểu hỏi: "Theo lời Vương gia là……?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!