Giang Tùy Chu dừng một chút, mày nhăn lại, rũ mắt về phía mặt đệ tử của đại phu kia.
Nhưng tiểu tử này cúi đầu quá thấp, ngoại trừ một ánh nước trong nháy mắt vừa rồi thì chưa từng để y thấy được gì nữa cả.
Giang Tùy Chu đang muốn nhìn thêm, liền nghe thấy lão đại phu kia mở miệng nói: "Thỉnh Vương gia vươn tay ra."
Giang Tùy Chu nhìn về phía ông ta, chỉ thấy ông ta mang bộ dáng phục tùng mà rũ mắt, cung kính đợi ở chỗ cũ, tựa như đang chờ bắt mạch cho y.
Y nhàn nhạt liếc mắt đồ đệ kia của ông ta một cái, chậm rãi vươn tay, đặt lên dược chẩm(*) mà lão đại phu kia bày ra.
(*) Dược chẩm (gối thuốc): là phương pháp lựa chọn và sử dụng các dược vật làm ruột gối để gối đầu nhằm phòng chống bệnh tật, bảo vệ và nâng cao sức khỏe.
"Đồ đệ này của ngươi, vóc dáng rất cao đó." Giang Tùy Chu thu hồi ánh mắt, như lơ đãng mà nhàn nhạt hỏi.
Lão đại phu đặt ngón tay lên trên cổ tay của y, cung kính cười nói: "Vương gia chê cười.
Vốn tiểu tử này làm nghề cày cấy, mấy năm trước chạy nạn từ phương bắc tới đây, được tiểu nhân cứu hắn ta một cái mạng, mới đi theo bên người tiểu nhân."
Nói rồi, lão đại phu kia liếc mắt với đồ đệ ông ta một cái, nói: "Đi ra từ vùng nông thôn, chưa từng thấy cảnh đời, Vương gia chớ trách."
Giang Tùy Chu cười nhạt một tiếng, không tiếp lời.
Một lát sau, đại phu kia thu lại bàn tay bắt mạch, cung kính mà quỳ xuống trước mặt Giang Tùy Chu.
"Nói đi." Giang Tùy Chu nâng tay lên, nhận lấy trà nóng Mạnh Tiềm Sơn bưng tới.
Chỉ nghe đại phu kia nói: "Tiểu nhân đã thăm dò mạch đập của Vương gia, có vài phần kiến giải vụng về, chẳng qua……" Ông ta dừng một chút, nói tiếp.
"Cần Vương gia đuổi mọi người lui ra."
Giang Tùy Chu rũ mắt liếc nhìn ông ta một cái: "Sao, có cái gì mà cần phải nói riêng?"
Liền thấy kia đại phu chậm rãi nói: "Tuy mạch tượng của Vương gia có bệnh nhược, nhưng bên ngoài mạch tượng lại hư phù, so với nhiễm bệnh, dường như còn có khả năng khác."
Nói tới đây, ông ta cẩn thận ngậm miệng lại, giương mắt nhìn về phía Giang Tùy Chu, lẳng lặng chờ y đưa ra mệnh lệnh kế tiếp.
Ánh mắt kia bình tĩnh, thông suốt, nhìn mà khiến Giang Tùy Chu sửng sốt.
Y lập tức minh bạch, lão đại phu này đã nhìn ra lai lịch chứng bệnh kì lạ của y.
Tim y như ngưng lại, ánh mắt có chút hoảng loạn, nhìn về hướng chỗ Hoắc Vô Cữu trước tiên.
Y không ngờ rằng, đại phu này nhìn có vẻ là bọn bịp bợm giang hồ, trên thực tế lại có chút ít bản lĩnh.
Bất quá vẫn tốt, Hoắc Vô Cữu lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, rũ mắt đọc sách, tựa hồ không hề để ý tới bên này bọn họ đang nói cái gì, có lẽ cũng không nghe ra manh mối trong lời nói của lão đại phu này.
Lúc này, trong phòng y có nhiều người nhiều miệng, trừ tên Mạnh Tiềm Sơn ngu ngốc kia, còn có không ít thị nữ tiểu tư.
Việc y tự hạ độc bản thân mình, là do y cùng Cố Trường Quân lén bàn bạc, người khác hoàn toàn không biết, hiển nhiên không thích hợp để thông cáo thiên hạ, khiến nhiều người nghe thấy.
Y trầm ngâm một lát, nhàn nhạt phân phó: "Đi ra ngoài hết đi."
Mạnh Tiềm Sơn sửng sốt: "Vương gia?"
Chỉ thấy ánh mắt Giang Tùy Chu chần chừ đảo một vòng trên người lão đại phu kia cùng đồ đệ ông ta, nhẹ nhàng nói: "Vị lão tiên sinh này đã muốn đàm luận riêng với bổn vương, bổn vương sẽ đàm luận thử xem.
Ngươi dẫn đồ đệ của vị tiên sinh này tới gian bên cạnh, uống tạm chén trà nhỏ trước đã."
Mạnh Tiềm Sơn vội vàng đáp ứng, đuổi đám hạ nhân lui xuống, rồi khom người thỉnh đồ đệ của đại phu kia ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!