Chương 4: (Vô Đề)

Giang Tùy Châu nằm xuống xong liền nhắm chặt mắt, chỉ mong có thể ngủ cho nhanh, sống qua đêm nay.

Tốt nhất hôm sau khi tỉnh dậy thì anh đang ở trong căn nhà của mình, bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức.

…Nhưng mà, cho dù chỉ là một giác ngủ yên ổn, Giang Tùy Châu cũng không thể như nguyện.

Thực ra trường kỷ khắc hoa bốn góc thế này không chỉ nằm cấn người mà còn cấn đầu nữa.

Anh chỉ có thể nằm nghiêng, áo choàng mỏng manh đắp trên người có thể miễn cưỡng xem như mền đắp.

Nhưng cơ thể bệnh tật này mong manh ngoài dự liệu của anh.

Trường kỷ nhỏ hẹp cấn cấn đến nỗi anh lưng eo bủn rủn, mặc dù trong phòng ấm áp như mùa xuân cũng khiến tay chân anh lạnh buốt.

Anh trằn trọc cả đêm, căn bản không cách nào chợp mắt được, chỉ đành trơ mắt mà nhìn nến đỏ trong phòng cháy hết, ngoài cửa sổ sắc trời dần sáng.

Đợi đến lúc trời sáng, anh ngồi dậy thì cảm giác toàn thân đau đến mức muốn rã thành từng mảnh, yết hầu cũng ngứa đến nỗi anh muốn ho khan.

Hắn kiềm nén cơn ho chỉ ho hai tiếng, choáng váng xoa nhẹ thái dương.

Ngoài cửa sổ có nhiều nha hoàn đợi tại hành lang.

Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn, thấy tay Mạnh Tiềm Sơn đang thăm dò ở cửa ra vào, chắc là muốn đợi anh tỉnh thì tiến vào hầu hạ.

Tuyệt đối không thể để hắn ta tiến vào, hắn ta vừa tiến vào thì chẳng phải sẽ lộ chuyện mình và Hoắc Vô Cữu không ngủ cùng giường sao?

Giang Tùy Châu trong lòng lập tức ra quyết định.

Phải chạy, chạy nhanh lên.

Anh liếc nhìn Hoắc Vô Cữu.

Bên cạnh giường đang trưng chiếc xe lăn trống huơ, Hoắc Vô Cữu vẫn không nhúc nhích mà nghiêng mình nằm trên giường, vừa vặn đối mặt với anh.

Một chút ánh sáng đã xuyên qua song cửa chiếu vào mặt y, nhìn bóng của hàng lông mi tựa như cánh quạ.

Bề ngoài của y quả thật cực kỳ đẹp nha.

Hình dáng đường nét gương mặt y rất cân đối, ngũ quan sâu sắc, mũi rất thẳng, lúc này nhắm hai đang mắt, đôi mắt đen tuyền nham hiểm dữ tợn đã bị hàng mi dài che lại, nhìn qua khí khái hào hùng đến mức hết sức khoa trương.

Nghênh đón ánh mặt trời, Giang Tùy Châu trông thấy chỗ đuôi chân mày bên trái của y vắt ngang một vết sẹo cũ nho nhỏ, trông như chặt đứt hàng chân mày sắc bén kia.

Tựa như một vết sướt trên thần binh lợi khí, khiến cho nó rơi vào phàm trần dính một ít huyết khí.

Y ngủ rất sâu.

Giang Tùy Châu khe khẽ thở phào, cẩn thận từng li từng tí mà từ ngồi dứng dậy khỏi trường kỷ.

Hoắc Vô Cữu còn chưa tỉnh, vậy là tốt nhất.

Dù sao đêm qua mình đã nói những lời tàn nhẫn như vậy, rồi lại trốn đến bên cạnh ngủ một đêm, hôm nay trời vừa sáng, lại xám xịt mà chạy trốn, thế nào cũng thấy thật mất mặt.

Loại chuyện mất mặt thế này, tốt nhất là làm mà thần không biết quỷ không hay.

Nghĩ như vậy, Giang Tùy Châu sửa sang lại áo bào, đứng thẳng dậy, tưởng như đường hoàng nhưng thật ra lại nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài.

Theo tiếng bước chân đi xa, tiếng cánh cửa mở ra rồi đóng lại.

Ngay cả âm thanh nhỏ nhất trong phòng cũng đã biến mất, chỉ còn lại không gian trống rỗng yên tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!