Tuy trong lòng cảm thấy Hoắc Vô Cữu có chút không thể hiểu nổi, hôm nay Giang Tùy Chu vẫn quay về An Ẩn Đường.
Vốn y đã không muốn ở lâu bên chỗ Cố Trường Quân, cứ mãi ở lại nơi đó thuần túy chỉ là bởi vì thân thể của mình không dậy nổi.
Cuối cùng hôm nay mới tốt hơn một chút chút, tất nhiên phải quay về đến địa bàn của mình rồi.
—— Tuy lại phải đối diện với khuôn mặt thối của Hoắc Vô Cữu.
Y cũng không biết bản thân mình đã chọc vào chỗ nào của Hoắc Vô Cữu, chỉ nghĩ rằng người này vốn là một người sáng nắng chiều mưa, không thể đoán được tính xấu, cho nên cũng không thèm so đo với hắn.
Chờ trở về An Ẩn Đường, y lại giống như ngày trước vậy, cùng Hoắc Vô Cữu mỗi người một phương, không ai trêu chọc ai.
Y cũng đang lẳng lặng chờ đợi sự sắp đặt của mình cùng hai phụ tá kia phát huy tác dụng.
Quả thực, từ khi y bắt đầu sinh bệnh, trong cung liền phái thái y tới.
Nhưng thái y chỉ nói y sinh bệnh là bởi vì thân thể yếu cùng hay lo lắng, chữa mãi không ra nguyên cớ là gì, để y uống dược đắng mấy ngày liên tục, cũng không thấy khỏi.
Chữa tới chữa lui đều vô dụng, dần dần, tin tức mà thái y mang về cung cũng đã thay đổi.
Hắn ta nói với Hậu Chủ, bệnh này của Tĩnh Vương điện hạ, khiến cho thân thể ngày càng sa sút, hiện giờ chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi, có lẽ là bởi vì bệnh tình cấp bách, căn cơ đã bị tổn thương, cho nên khiến cho thân thể Tĩnh Vương điện hạ vốn đã không khoẻ mạnh cho lắm, lại càng thêm họa vô đơn chí.
Việc này đối với Hậu Chủ mà nói, chính là việc còn đáng vui sướng hơn cả ngày tết.
Tất nhiên, một người vui không bằng mọi người cùng vui.
Sau khi biết chuyện này, gã lập tức nói cho thái y, không cần chữa nữa, nhưng nhất định phải quay lại Tĩnh Vương phủ một lần, trong lúc vô tình tiết lộ chuyện này cho Tĩnh Vương điện hạ, nói cho y biết, thân thể yếu đuối mong manh kia của y, chỉ sợ không còn nhiều thời gian nữa rồi.
Thái y tất nhiên phải làm theo.
Vì thế, sáng sớm hôm đó, khi thái y trong cung tới bắt mạch cho Giang Tùy Chu, liền lộ ra thần sắc muốn nói lại thôi.
"Làm sao vậy?" Giang Tùy Chu liếc mắt một cái đã nhìn ra thần sắc ngưng trọng của hắn ta là đang giả bộ, ngồi dựa vào đầu trường kỷ, lạnh giọng hỏi.
Chỉ thấy thái y kia thở dài, một hồi muốn nói lại thôi, tiếp đó thở dài, quỳ xuống trước mặt Giang Tùy Chu.
"Tuy thần không muốn nói thẳng, nhưng mà……" Hắn ta thở dài nói.
"Không bằng thần vẫn nên ngừng dược này cho Vương gia."
Trong lòng Giang Tùy Chu hiểu rõ.
Quả nhiên, đại phu hàng thật giá thật này vẫn không đối phó được dạng dã lộ tử(*) như Cố Trường Quân.
Chắc là thái y này phát hiện ra hắn ta không chữa được bệnh này của mình, cho nên đã chạy tới nói cho Hậu Chủ biết rồi sau đó nhận mệnh lệnh của Hậu Chủ, sau này có thể không cần trị cho mình nữa.
(*) Dã lộ tử: chỉ những người không có xuất thân cao, không chính quy.
Như vậy, bản thân mình đã có thể dán bố cáo chiêu mời đại phu ra ngoài.
Kèm thêm những tử sĩ mà Từ Độ thay y nuôi dưỡng, cũng có thể để họ làm tiểu tư, phái vài người ra ngoài, đến mấy địa phương xa xôi để tìm thầy hỏi dược.
Nghĩ như vậy, trong lòng Giang Tùy Chu tràn đầy thoải mái, trên mặt lại bày ra bộ dáng không kiên nhẫn, nhăn mày lại hỏi: "Sao lại ngừng?"
Thái y kia dè dặt mà nhìn y một cái.
"Sự thật là……" Hắn ta lắp bắp, không biết nói ra như thế nào.
Giang Tùy Chu nhíu mày: "Bản vương không thích nghe lời vô nghĩa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!