Trong lúc nhất thời, chung quanh hoàn toàn an tĩnh, chỉ còn lại âm thanh Tần Liễu đang khóc nức nở đã bị sự run sợ trong lòng ả đè thấp xuống.
Trần Lý thị sửng sốt một lát mới tiếng lên nghênh đón, gượng cười nói: "Tĩnh Vương điện hạ tới? Trước đó điện hạ chưa từng thông báo tiếng nào, lúc này trong phủ chúng ta đều là những nữ quyến, thiếp cũng chưa từng chuẩn bị gì cả……"
Tiểu tư kia vội nói: "Tĩnh Vương điện hạ nói, nói……"
"Không cần chuẩn bị."
Đúng vào lúc này, một đạo thanh âm lành lạnh như băng truyền đến từ phía sau hắn ta.
Mọi người vội vàng nhìn về hướng kia.
Chỉ thấy một vị công tử trẻ tuổi quý khí bức người, được tiểu tư đỡ, chậm rãi đi vào trong vườn.
Rõ ràng là ngày xuân trăm hoa đua nở, y lại phủ lên mình một bộ áo khoác trắng tuyết, cổ áo được may thêm một vòng da lông trắng tinh.
Tay áo rộng của người này tung bay, đầu đội ngọc quan, khi chậm rãi đến gần, trông có phần tựa như một thần minh bước xuống từ đám mây, mang theo một phong thái cao quý không thể khinh nhờn.
Nhưng khi nhìn về phía khuôn mặt đẹp đẽ quá mức kia của y, lại chỉ cảm thấy bên trong kiêu ngạo ấy còn pha thêm vài phần mị sắc, giống như một con hồ ly tinh lông trắng vậy.
Mọi người sửng sốt một lát, mới vội vàng nhao nhao đứng dậy, hành lễ vấn an y.
Người nọ đúng là Giang Tùy Chu.
Thấy các cô nương oanh oanh yến yến khắp vườn đều hành lễ với y, y nâng nâng tay, ý bảo các nàng đứng dậy.
Ánh mắt y không chút dấu vết quét một vòng trong vườn, tiện đà dừng một chút trên người Tần Liễu.
Quả nhiên.
Y thầm nghĩ.
Y đã biết, Trần Đễ hao hết tâm tư đưa Hoắc Vô Cữu tới trong phủ gã, sẽ không thể nào không làm gì cả.
Nhưng mà, y không ngờ rằng, Trần Đễ lại có thể làm bằng mọi giá như vậy, chỉ vì để giày vò Hoắc Vô Cữu, mà có thể làm ra loại việc mất cả chì lẫn chài thế này.
Y lặng lẽ liếc mắt nhìn Hoắc Vô Cữu một cái.
Không vượt qua dự đoán của y, người này vẫn mang một bộ dáng lãnh đạm đứng ngoài cuộc, thậm chí y đã tới rồi, còn chưa liếc y cái nào.
Nhưng mà vẫn tốt, nhìn nữ nhân khóc sập trời kia đang cách Hoắc Vô Cữu rất xa, chắc là muốn lừa bịp hắn mà không lừa nổi, tình huống không tệ cho lắm.
Trong lòng Giang Tùy Chu cơ bản đã có cân nhắc về tình huống hiện tại, chậm rãi đi tới trước mặt Trần Lý thị, dừng ở vị trí cách nàng ba bước.
"Không mời mà đến, quấy rầy Trần phu nhân." Y chậm rãi nói.
Trần Lý thị vội vàng hành lễ với y, gượng cười nói: "Vương gia nói gì vậy? Ngài nguyện ý hạ cố đến chơi, mới thật là vinh hạnh cho tệ xá……"
Giang Tùy Chu quan sát bốn phía hoa viên Trần phủ một phen.
Ốc xá nhà mình, quả thực có chút đơn giản tầm thường, so với những trạch viện kim ốc tàng kiều lấy từ khoản tiền tham ô ra để mua, tất nhiên là không thể đánh đồng.
"Tệ xá……" Giang Tùy Chu có ý riêng, trên mặt lộ ra nụ cười có hai phần ý vị thâm trường.
Không hiểu sao trong lòng Trần Lý thị có chút hoảng.
Chỉ thấy Giang Tùy Chu chuyển đề tài, cười nhạt nói: "Không đến mức phải vinh hạnh.
Hôm nay bản vương tới, chẳng qua là không yên tâm lắm với người trong phủ, đến đây nhìn một cái, có phải lại gây phiền toái cho các ngươi hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!