Hoắc Vô Cữu không biết, vị Tĩnh Vương điện hạ này rõ ràng ra ngoài bị chèn ép, tự chuốc say bản thân rồi về, sao còn có hơi sức quan tâm chân y có đau hay không.
Thế nhưng, hiện giờ người này nhu nhược nằm trong lòng y, đôi mắt rã rời, mang theo men say chăm chú nhìn y, khiến tim anh tan chảy, như bị ai chọc vào chỗ yếu ớt đấy.
Tựa như đến anh cũng bị ngấm men say.
Y khựng lại một lúc rồi hạ giọng nói: "Không đau."
Giang Tùy Châu vẫn chăm chú nhìn y, nói: "Nhưng bên ngoài trời đang mưa."
Hoắc Vô Cữu hít sâu một hơi.
Lần đầu tiên y biết, người uống say rầy rà như thế, nhưng cũng là lần đầu tiên y cảm thấy, một người rõ ràng rầy rà như thế, lại không hề khiến người khác sinh lòng chán ghét.
Y kiên nhẫn trả lời: "Nên ngươi bị ướt rồi.
Đứng dậy, đi thay đồ."
Giang Tùy Châu dừng một lúc rồi như mới nhận ra: "À… Ta mắc mưa."
Anh thuận tay ấn xuống, chống lên vai Hoắc Vô Cữu, cố gắng đứng dậy.
Nhưng uống say rồi, một khi thoát lực sẽ rất khó lấy lại thế, vì vậy anh cố mấy lần, vẫn tốn công vô ích.
Nhướng lên nhướng xuống, trái lại giống như đang mè nheo làm nũng trong lòng Hoắc Vô Cữu vậy.
Sắc mặt Hoắc Vô Cữu dần trở nên khó coi.
Bỗng dưng, Giang Tùy Châu cảm giác cánh tay mình bị siết mạnh, đẩy lên, dựng anh đứng thẳng dậy.
Sau đấy, người ấy một tay dìu anh, một tay điều khiển xe lăn, đỡ anh đi thẳng đến giường, xong xốc anh ngồi lên giường.
"Thay đồ trước." Người ấy nói.
Giang Tùy Châu được dìu đi, chỉ cảm giác đầu choáng váng, đến khi ngồi xuống giường, không còn phân biệt đông tây nam bắc.
Nhưng anh vẫn vâng lời.
Nghe Hoắc Vô Cữu nói vậy, bèn lóng ngóng cởi áo ngoài bị ướt xuống, thuận tay vứt ra đất.
"Cũng không ướt lắm…" Anh vừa cởi, vừa nhỏ giọng lầm bầm.
Sau khi làm xong hết, anh cảm giác không còn chút sức lực nào, ngồi ngả nghiêng, uể oải dựa vào cột giường.
Hoắc Vô Cữu thấy áo trong của anh khô ráo, đoán chắc không lạnh nên cũng không ép anh nữa, điều khiển xe lăn định trở về trường kỷ của mình.
Lại nghe thấy mép giường ngồi bên giường khẽ thở dài.
Rất khẽ, lại có thể nhận ra sự mệt mỏi cùng mê man được anh che giấu.
Hoắc Vô Cữu khựng lại, bàn tay định xoay bánh xe bỗng ngừng tại chỗ.
Y nghiêng đầu, nhìn về phía Giang Tùy Châu.
Trông thấy Giang Tùy Châu nghiêng người, trán gục trên khung giường, mắt nhìn xuống, im lìm không biết đang nghĩ gì.
Dưới ánh nến ấm áp, khung cảnh xung quanh tĩnh lặng.
Bốn bề tô vàng nạm ngọc, người này rõ ràng đang ngồi trong lãnh địa của chính mình, nhưng giống như đang chơi vơi giữa hư không, không nơi nương tựa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!