Mưa suốt một đêm, đến sáng ngày hôm sau mới xem như tạnh.
Giang Tùy Châu ngủ ngon giấc cả đêm.
Sáng sớm khi anh tỉnh dậy, mây đã tan hết, ánh mặt trời chiếu xuyên qua nền trời xanh thẳm đến bên cửa sổ, soi sáng cả căn phòng.
Ánh mắt Giang Tùy Châu ngay lập tức rơi vào trường kỷ bên cửa sổ.
Trông thấy trên trường kỷ trống trơn, Hoắc Vô Cữu đang ngồi trên xe lăn, chỉnh sửa quần áo cho ngay ngắn.
"Chân ngươi còn đau không?" Giang Tùy Châu mở miệng, giọng khàn khàn do vừa tỉnh ngủ.
Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu nhìn về phía anh, lạnh nhạt nói: "Không sao."
Dứt lời, y từ trên trường kỷ cầm một vật màu trắng lên, giơ tay ném.
Trông thấy vật kia bay thẳng về hướng này, Giang Tùy Châu luống cuống đón lấy.
Nhưng do nó quá mềm, trượt khỏi tay của anh, lọt thỏm xuống giường.
Giang Tùy Châu cúi đầu nhìn, nhận ra nó là túi chườm hôm qua Mạnh Tiềm Sơn đưa cho anh.
Nước nóng bên trong đã không còn nóng, chỉ có lớp lông xù thoang thoảng độ ấm, như là nhiệt độ cơ thể của ai đấy.
Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn lại, Hoắc Vô Cữu nhàn nhạt nói: "Cảm ơn."
— À, cảm ơn túi chườm của anh.
Khoé miệng Giang Tùy Châu không kiềm được cong lên.
Anh nói mà, Hoắc Vô Cữu Hoắc đại tướng quân đích thực là người rất rất tốt.
Hôm qua rõ ràng Mạnh Tiềm Sơn nhét cho y nhiều túi chườm thế, vậy mà y vẫn nhớ cái này là do anh đưa cho y, thậm chí còn vì vậy mà cám ơn anh.
"Không có gì." Giọng của Giang Tùy Châu cũng nhiễm ý cười.
Hoắc Vô Cữu thản nhiên nhìn anh xong im lặng thu hồi ánh mắt.
Mặt trời dần dần lên cao, Giang Tùy Châu xoay người xuống giường.
Tuy hôm qua là Thiên thu yến của Hậu Chủ, hôm nay bá quan văn võ được nghỉ phép, nhưng Bộ Lễ lại không thể nghỉ.
Mọi thứ chuẩn bị cho bữa tiệc hôm qua, cần phải sắp xếp lại rồi ghi vào sổ.
Dù Quý Du có nói, sức khoẻ anh không tốt, nếu thấy không khoẻ thì không đi cũng được, nhưng Giang Tùy Châu không muốn ông vì anh mà phá lệ, cứ đến đi một vòng, xem thử có gì cần anh làm không.
Anh định vậy xong chợt nhớ đến mấy cuốn sách Quý Du đưa cho anh muộn vài hôm trước.
Hai cuốn dã sử, không dày lắm, nếu tính thời gian, có thể đem trả cho Quý Du được rồi.
Nghĩ vậy, anh bèn đứng dậy, gọi Mạnh Tiềm Sơn vào.
Nhưng đúng lúc này, cửa bị đẩy tông vào.
Giang Tùy Châu giương mắt nhìn lên, trông thấy Mạnh Tiềm Sơn lảo đảo chạy vào.
" Vương gia, xảy ra chuyện rồi Vương gia!" Mạnh Tiềm Sơn hớt hải nói.
Giang Tùy Châu cau mày: "Chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!