Trên xe ngựa trở về phủ, mặt Giang Tùy Châu như phủ một lớp băng.
Anh không ngờ đến, tên Trần Đễ kia chỉ vì cái lợi trước mắt mà không từ thể diện như vậy.
Anh đương nhiến Trần Đễ muốn gì.
Mời Hoắc Vô Cữu đến phủ gã để ngắm hoa tàn chỉ là giả, thấy Hậu Chủ bị thua thiệt, cố tình lấy lại uy thế cho Hậu Chủ ngay trong bữa tiệc, nhờ đó bợ mông Hậu Chủ mới là thật.
Dù gã luôn theo sau đuôi Bàng Thiệu, nhưng chức quan không cao, cơ hội để xuất hiện trước mặt Hậu Chủ không nhiều.
Lần trước Giang Tùy Châu trả thiệp mời của gã về, trái lại cho gã cái cớ để giành được tán thưởng của Hậu Chủ.
Quả nhiên, Hậu Chủ đồng ý tức thì, không chó Giang Tùy Châu có cơ hội từ chối, đồng thời khen gã một lòng vì công việc, tăng nửa bậc quan cho Trần Đễ ngay tại chỗ.
Bầu không khí vui vẻ lan tỏa khắp bữa tiệc, chỉ có duy nhất một mình Giang Tùy Châu, từ mặt lạnh giả, thành mặt lạnh thật.
Lúc cung yến kết thúc, bên ngoài mưa rơi nặng hạt hơn.
Cùng với cơn mưa xối xả là gió thổi xào xạc, thổi tấm màn xe ngựa bay phần phật, khiến không ít giọt mưa bắn vào trong xe.
Chẳng mấy chốc, một nửa vai của Giang Tùy Châu đã thấm ướt, anh lại như không hay không biết, chỉ mặt lạnh nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
Anh tự biết, tuy cung yến lần này không phải Hồng Môn Yến, nhưng những người này đã tập trung đầy đủ năng lượng, nhằm lấy họ ra làm trò vui cho Hậu Chủ.
Minh thương ám tiễn, đương nhiên không thể ngăn được hết, nhưng bỗng dưng bị lợi dụng bởi một tên chỉ biết bợ mông, vẫn khiến anh vô cùng khó chịu.
Nhất là… Hoắc Vô Cữu phải làm sao đây?
Có lẽ do cứ sợ bị Hoắc Vô Cữu ghi hận nên việc luôn lo lắng suy tính cho y, đã thành thói quen của anh, tuy chuyện ngày hôm nay không dính gì đến anh, nhưng không hiểu sao Giang Tùy Châu lại vì nó mà phiền lòng.
Ngay lúc này, một cơn gió lạnh thồi mạnh vào, khiến anh rùng mình.
Cổ họng nhồn nhột, muốn ho.
Nhưng anh chưa kịp ho thành tiếng, bỗng có một cái áo choàng mềm mịn vừa dày vừa nặng rơi xuống người anh.
Nhiệt độ cơ thể ấm áp vương trên áo choáng thoáng chốc bao bọc bao vây lấy anh.
Giang Tùy Châu hơi ngỡ ngàng, ngước đầu lên, chỉ thấy Hoắc Vô Cữu im lặng ngồi bên cạnh.
Là y cởi áo choàng của mình, khoác lên người Giang Tùy Châu.
"Ngươi…" Giang Tùy Châu nhìn y sau khi cởi áo choàng, chỉ còn sót lại một bộ đồ mỏng manh, kéo áo choàng xuống định trả lại y.
Lại nghe Hoắc Vô Cữu lên tiếng: "Ngươi vừa khỏi bệnh."
Giang Tùy Châu siết chặt áo choàng của Hoắc Vô Cữu: "Ừ?"
Hoắc Vô Cữu khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía anh.
"Khoác cho đàng hoàng." Y nói.
Giang Tùy Châu ngượng ngùng khoác lại áo choàng.
Tuy hiện giờ sức khỏe anh không tốt, nhưng dù sao anh cũng đã làm người khỏe mạnh hơn hai mươi năm, nên suy cho cùng vẫn hay quên bản thân là ma bệnh.
Nào ngờ, Hoắc Vô Cữu còn nhớ rõ hơn cả anh.
Thấy Giang Tùy Châu ngoan ngoãn rúc mình vào trong áo choàng của y, Hoắc Vô Cữu tiện tay chỉnh góc áo gọn gàng rồi mới hài lòng quay người ngồi thẳng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!