Giang Tùy Châu bất giác lui về sau nửa bước, khăn voan đỏ rơi xuống đất.
Anh cảm giác trái tim mình đang hoảng sợ mà đập thình thịch, ngay cả mạch máu trong tai anh cũng giống như tắc nghẽn.
… Vẻn vẹn một ánh mắt mà thôi.
Hình dáng lông mày sắc bén, chân mày lại thấp khiến ánh mắt càng lạnh lùng sắc bén, mang theo vài phần sát khí và tàn nhẫn khó mà che giấu.
Trong hoảng hốt, Giang Tùy Châu cảm giác như trông thấy một con dã thú sắp chết, mặc dù nó nằm rạp trước mặt y nhưng giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhào tới, cắn đứt cổ họng của anh, muốn liều mạng chết chung với với anh.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương ngọt ngào của nến hỉ pha lẫn với mùi của máu tươi, còn có một chút mùi vị của nhà lao ẩm ướt mục ruỗng.
Không cần phải hỏi anh cũng biết người này là ai rồi.
… Còn ai ngoài vị Chiến thần Đại Lương bị Nam Cảnh Hậu Chủ hành hạ tới tàn phế, sau đó ba năm lại chặt đầu của anh, treo trên tường thành hóng gió.
Giang Tùy Châu mím môi, đột nhiên rất muốn xin lỗi người sinh viên kia.
Cho anh trở về đi mà, năn nỉ đó, anh muốn về.
Giang Tùy Châu bỗng nhiên đứng y nguyên không nhúc nhích, Mạnh Tiềm Sơn đứng cạnh gấp đến sắp phát điên.
Vương gia đang làm cái gì vậy! Mở khăn voan xong rồi ném đi, bây giờ lại không nói lời nào, cứ lạnh như băng đứng trừng mắt người ta là sao.
Mạnh Tiềm Sơn rón rén liếc nhìn Hoắc Vô Cữu.
Trước kia hắn ta có nghe nói con trai độc nhất của Định Bắc Hầu là thiếu niên anh hùng hiếm có khó tìm, hôm nay xem ra là sự thật.
Sau khi Hoàng thượng bắt y về luôn giam ở địa lao trong cung.
Từ trước đến nay người bị nhốt vào đó thường không sống quá ba ngày đã bị hành hạ tới chết.
Vậy mà vị Hoắc phu nhân này có thể sống sót trong đó hơn một tháng cơ đấy.
Lúc này môi của y trông có vẻ tái nhợt, khóe môi vẫn còn vết bầm xanh tím, còn dính mấy vết máu khô.
Đừng nói, vẻ ngoài của y có thể rất đẹp trai, ngũ quan thâm thúy, phô trương hung hãn, thật đúng với một tướng quân bày mưu lập kế hơi chiến trường.
Mặc dù đang bị thương cũng không chật vật, chỉ có cảm giác không kiên cường và hơi chán chường.
Bên dưới áo cưới có thể nhìn thấy rõ ràng các vết thương, chỗ cổ áo lộ ra một góc của núi băng, trên y bào đỏ rực nhuộm vết máu nhạt nho nhỏ.
Mặc dù Mạnh Tiềm Sơn biết lòng mình phải hướng về phía chủ tử, nhưng khó tránh khỏi sinh ra hai phần thương tiếc với vị Hoắc phu nhân trước mặt.
Hắn ta quyết định mạo hiểm đứng ra giảng hòa.
Nghĩ như vậy, hắn ta cẩn thận cúi người đi qua, thay Giang Tùy Châu bưng rượu hợp cẩn tới.
"Vương gia." Hắn ta cúi người bên cạnh Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu liếc qua, thấy trên tay Mạnh Tiềm Sơn đang bưng một cái khay, trên đó là hai cái ly bạc chứa rượu.
Đúng là anh cần được an ủi cho đỡ sợ.
Vì vậy anh cầm một ly lên, ngửa đầu một hơi uống sạch.
Tròng mắt của Mạnh Tiềm Sơn muốn rớt ra ngoài.
… Trời ơi Vương gia! Rượu hợp cẩn, đó là rượu hợp cẩn mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!