Trong cung có ai không biết, Tĩnh Vương là tên b**n th**?
Không chỉ chơi đàn ông, mà còn chơi đến chết.
Ai nấy đều nói, do hắn giống người mẹ yêu phi của mình, từ sinh ra là phải hút dương khi của đàn ông.
Nội thị nhất thời hoảng hồn, ánh mắt không tự chủ được bay về phía Hoắc Vô Cữu.
Trong vị kia đang ngồi trên xe lăn, tuy thân hình cao ráo, nhưng sắc môi có hơi tái.
Y cụp mắt xuống, gương mặt vô cảm, rõ ràng thuộc kiểu tướng mạo sắc bén rạng ngời, nhưng dưới bóng người của Giang Tùy Châu, lại hiện lên chút gì đấy đáng thương.
Nhìn kỹ sẽ thấy trên chân mày có một vết thương nhỏ, không biết có phải do Tĩnh Vương điện hạ đánh không.
Nội thị chỉ lướt mắt qua rồi tránh mắt đi ngay, nên không thấy, dưới hàng mi rũ xuống của con người đáng thương ngồi sau lưng Tĩnh Vương, ẩn giấu cảm xúc gì.
Nội thị cúi đầu, tỏ ra khó xử: "Chuyện này…"
Gã do dự một lúc rồi cười gượng nói: "Vương gia, chuyện này không hợp quy củ."
Giang Tùy Châu sắc mặt lạnh lẽo, đang định mở miệng,
Nhưng vào lúc này, từ khoé mắt anh thấy một nhóm người, đang bước lên bậc thang, chuẩn bị đến gần.
Không ít quan viên túm tụm lại, rất đỗi náo nhiệt, như các ngôi sao vây quanh vầng trăng đi theo sát một quan văn mặc triều phục màu đỏ thẫm.
Triều phục màu đỏ, Chính nhất phẩm.
Người có thể mặc bộ triều phục này, ngoại trừ Bàng Thiệu, không còn một ai.
Giang Tùy Châu cảm giác như tim siết lại.
Anh biết, tiểu thái giám này dễ gạt, nhưng Bàng Thiệu là con hồ ly ngàn năm.
Anh vì Hoắc Vô Cữu mà giữ y bên mình, nếu không cẩn thận, Bàng Thiệu sẽ nhìn ra manh mối.
Anh ngập ngừng một lúc rồi hạ quyết tâm.
Ngay sau đấy, trong lúc tiếng nói chuyện lại gần, anh khẽ nghiêng người sang, một tay bắt lấy cằm của Hoắc Vô Cữu, thô bạo bắt hắn ngưỡng mặt lên như thể đang triễn lãm một món đồ.
Đôi mắt lạnh lẽo, môi lại thấp thoáng ý cười, nhìn về phía nội thị, nói: "Không hợp quy củ? Vậy ngươi nhìn cho Bổn vương, gã là nam hay nữ."
Anh nghe thấy tiếng trò chuyện gần ngay sau lưng bỗng nhỏ dần, chắc đám người đó đang chú ý đến động tĩnh bên này.
Giang Tùy Châu hồi hộp đến tay run run.
Nhưng mong là không bị lộ tẩy, cũng mong Hoắc Vô Cữu hiểu, đây chẳng qua là biện pháp đối phó mà thôi…
Nội thị sững sờ.
Gã ngơ ngác nhìn động tác của Giang Tùy Châu, trông thấy Tĩnh Vương điện hạ với dung mạo xinh đẹp nhu mì lại mang theo chút tà khí, đang giữ chặt hàm dưới của Hoắc tướng quân, ép y ngước mặt lên, nhìn thẳng về hướng gã.
Người nọ vẫn cụp mặt xuống, theo động tác ngưỡng đầu lên, để lộ vết sẹo dữ tợn chỗ cổ áo.
Cắt ngang xương quai xanh, tuy đã kết vảy, nhưng viền sẹo vẫn còn ửng đỏ, dưới ánh đèn rực rỡ có chút khiếp đảm.
Nội thị cảm giác chân mình mềm nhũn cả ra.
"Đương… Đương nhiên là nam…" Gã lắp bắp nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!