Khung xương và cơ bắp trên vai vừa chắc vừa rắn, chỉ đập nhẹ một cái đã đủ khiến Giang Tùy Châu hoa cả mắt.
Sau cơn choáng váng ngắn ngủi, một bàn tay nắm lấy cánh tay Giang Tùy Châu.
Vì bàn tay đó khá mạnh, lúc vừa bị nắm lấy, Giang Tùy Châu cảm giác như xương cốt vỡ nát, sau đó được vững vàng nhấc dậy, giúp anh ngồi ổn định.
"Ngồi vững." Anh nghe thấy giọng nói Hoắc Vô Cữu vang lên bên cạnh.
Giang Tùy Châu hơi lúng túng xoa xoa trán, hắng giọng.
"Xin lỗi." Anh cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh.
Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt ừ một tiếng.
Xe ngựa bắt đầu chuyển động, bánh xe lăn cọt kẹt, thoáng chốc tiếng động vang lên bốn phía, màn xe cũng bị gió thổi bay phất phơi, bầu khí trở nên bớt ngượng ngùng hơn.
Im lặng một lúc, Giang Tùy Châu len lén liếc nhìn Hoắc Vô Cữu.
Y ngồi bên cạnh anh, đầu hơi nghiêng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn phía ngoài cửa sổ.
Màn cửa phất phới, hạt mưa theo đó lọt vào trong.
Ánh đèn bên ngoài chiếu vào mặt Hoắc Vô Cữu, phũ vầng sáng ấm áp nơi má y.
Không biết có phải do ảo giác của bản thân không mà Giang Tùy Châu cứ cảm thấy màu môi của Hoắc Vô Cữu có vẻ hơi tái, trông không bình thường.
Nhưng ánh sáng trong xe quá tối, nhất thời, Giang Tùy Châu không biết có phải do mình nhìn nhầm không.
Hắn bèn không kiềm được nghía nghía.
Đúng lúc này, Hoắc Vô Cữu bỗng chuyển đường nhìn, nhìn về phía anh.
Bị bắt quả tang.
Giang Tùy Châu khựng lại, cắn răng ra vẻ hỏi: "Lạnh?"
Chắc không lạnh.
Giờ đã vào đầu xuân, ngoài trời mưa tuy hơi lạnh, nhưng đối với Hoắc Vô Cữu mà nói, khẳng định không là gì —— Dù sao đâu phải ai cũng giống như anh, người làm bằng giấy.
Hoắc Vô Cữu chầm chậm nói: "Không lạnh."
Ánh mắt y lướt qua chân mình trong âm thầm.
Từ lúc trời đổ mưa vào sáng nay, chân y bắt đầu đau râm rang.
Cơn đau đã thành quen của y, sau khi rời phủ, bỗng trở nên nghiêm trọng.
Giống như cưa sắt hay rìu cùn, đang cứa từng nhát lên kinh mạch mạch của y, làm cho hai chân giống như bị tra tấn liên tục, đau đớn khiến da đầu y tê dại, hai tay đặt trên gối nắm chặt thành nắm đấm.
Chuyện như vậy, đương nhiên y sẽ không nói với Giang Tùy Châu, cảm thấy không cần thiết, mà cũng không muốn doạ đến hắn.
… Nhưng, hình như Tĩnh Vương rất muốn trò chuyện với y.
Từ lúc lên xe tời giờ cứ thấp thỏm không yên, vừa nãy còn nhìn trộm y.
Y thản nhiên nhìn lại Giang Tùy Châu.
"Ngươi lạnh?" Y hỏi lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!