Chương 25: (Vô Đề)

Mạnh Tiềm Sơn không dám không nghe, chỉ đành phải dẫn theo Tôn Viễn, nơm nớp lo sợ đẩy xe lăn tiến về phía trước.

Nó vừa khóc vừa gào trong câm lặng, Từ phu nhân, chạy mau.

Nhưng hai vị phu nhân kia rõ ràng không nhận được tín hiệu từ thần thức của nó, nghe tiếng xe lăn, họ lần lượt ngẩng đầu lên, đều lộ ra vẻ mặt thong dong đợi mấy người đến gần.

Hoắc Vô Cữu trên xe lăn lạnh lùng quét mắt qua hai người họ.

Y có chút ấn tượng với người mặc đồ đỏ này, tướng mạo như cô nương, tay chân táy máy, lần đầu tiên gặp mặt đã đưa tay sờ mặt y.

Người còn lại…

Mắt anh thoáng trở lạnh.

Là tên đứng giữa hoà giải trong lần đụng mặt trước? Khi y bẻ móng vuốt của tên áo đỏ, chính người này đâu vào đấy tiến lên khuyên can, sai người đi mời đại phu.

… Hoá ra Tĩnh Vương thích kiểu người thế này?

Hoắc Vô Cữu lạnh lùng thu hồi ánh mắt, trong mắt ánh lên khinh thường không thể xem nhẹ.

Trong quanh doanh của họ, phiền nhất chính đám người đọc sách lằng nhà lằng nhằng chủ trương hoa bình này, chỉ cần nghe họ nói chuyện thôi cũng đủ khiến người ta không kiềm được mà đau đầu.

Nhưng suy cho cùng, con người Tĩnh Vương chẳng ra sao, mắt cũng quá tệ, người được hắn xem trọng, không phải thứ tốt lành gì mới bình thường.

Hoắc Vô Cữu thầm lạnh lùng mạt sát hắn một hồi, không hề phát hiện, bản thân được Tĩnh Vương "yêu thầm nhiều năm ", cũng nằm trong trong phạm vi công kích của chính mình.

Y chỉ nhìn thoáng qua rồi thu hồi ánh mắt ngay, thần sắc lạnh như băng, không hề có ý định chào hỏi.

Trái lại là Cố Trường Quân cười hí hửng mở miệng trước.

"Lần cuối cùng gặp vị Hoắc phu nhân này của chúng ta, hình như là mấy ngày trước nhỉ?" Đôi mắt hồ ly của hắn nhuyễn mịn như tơ, lướt khắp Hoắc Vô Cữu từ trên xuống dưới.

"Phong thuỷ của phủ Tĩnh Vương chúng ta, thật biết dưỡng người, nhìn Hoắc phu nhân xem, khí sắc khá hơn biết bao."

Từ Độ thản nhiên liếc nhìn hắn.

Y biết, trước khi gia đình Cố Trường Quân sa sút, cha hắn có đến mấy di nương.

Từ nhỏ Cố Trường Quân đã nhìn quen và am tường việc đấu đá chốn nhà sau, đến phủ Tĩnh Vương, thích nhất là diễn cảnh ganh ghét trước mặt người ngoài.

Bình thường y không thích đáp lại hắn, chắc Hoắc Vô Cữu cũng sẽ không đoái hoài đến hắn.

Quả nhiên, Hoắc Vô Cữu không nói nửa lời, trái lại Mạnh Tiềm Sơn đứng phía sau cười lấy lòng cúi người nói: "Đương nhiên rồi ạ! Sau khi phu nhân đã tới vào phủ, mọi việc đều tốt, làm phiền Cố phu nhân quan tâm!"

Nói xong, nó âm thầm dùng cùi chỏ chọt chọt Tôn Viễn, cười híp mắt nói tiếp: "Không biết hai vị phu nhân đang đánh cờ ở đây, nô tài ngu dốt, quấy rầy nhã hứng của hai vị phu nhân… Tôn Viễn, còn không mau cáo từ hai vị phu nhân?"

Tôn Viễn nghe vậy, vội vàng tuân lệnh hành lễ với hai người.

Nhưng, không đợi hắn ta mở miệng nói câu cáo từ, Cố Trường Quân đã khẽ cười ngắt ngang.

"Làm gì gấp thế?" Hắn nói.

"Đến thì đến thôi, Mạnh Tiềm Sơn, bổn phu nhân là hổ ăn thịt người à?"

Từ Độ liếc hắn.

Y từng nhiều lần khuyên Cố Trường Quân không nên càn quấy, nhưng y cũng biết rằng, thuở thiếu thời đã qua ấy khắc sâu trong Cố Trường Quân, tạo thành bản tính trêu đùa thế gian, gặp ai cũng không sợ chết nhào qua chọc ghẹo, không thể nói đổi là đổi được.

Thấy Mạnh Tiềm Sơn bị hỏi đến phải cười làm lành, Từ Độ lên tiếng giảng hoà: "Nếu không có chuyện gì quan trọng, không cần đi gấp vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!