Giọng điệu của Kỷ Hoằng Thừa không hề khách sáo chút nào, Hoắc Vô Cữu có thể nhận ra, bức thư này của Kỷ Hoằng Thừa, cơ bản chính là mang ý viết cho Giang Tùy Châu xem.
Suy cho cùng, Kỷ Hoằng Thừa có ngu đến đâu cũng sẽ không tin rằng, thư của mình có thể chuyển đến tay Hoắc Vô Cữu một cách dễ dàng như vậy, thậm chí lọt qua mắt Giang Tùy Châu.
Trong thư, gã liệt kê tỉ mị tội ác của Giang Tùy Châu vào sáng nay.
Bắt đầu từ lúc gã gặp Giang Tùy Châu, rồi đến khi Giang Tùy Châu ở ngay trên triều nói mấy lời khốn nạn, mỗi một việc, Kỷ Hoằng Thừa lại đính kèm thêm lời mắng dài tràng giang đại hải.
Vì gã là một võ tướng vô học, có lẽ vì càng mắng càng kích động, nên khúc sau trong thư toàn mấy câu mắng chửi th0 tục không nỡ nhìn thẳng.
Cơ bản gã đang mượn bức thư này, chỉ thẳng vào mặt Giang Tùy Châu mà chửi.
Hoắc Vô Cữu tiếp tục xem xuống, khoé môi không tự chủ được dần dần nhếch lên.
Y không ngờ Tĩnh Vương điện hạ khi ở trước mặt y thì dè dặt cẩn trọng, đến mức châm chước từng câu từng chữ, nhưng sau lưng lại phách lối như thế, thậm chí còn hùng hồn lừa được cả triều văn võ bá quan.
Nói y mặc cho hắn chà đạp? Còn nói y ngang bướng khó dạy, hắn phải dùng ít "thủ đoạn"?
Ngón tay của Hoắc Vô Cữu trong vô thức v**t v* mép thư.
Y bỗng muốn nhìn thấy dáng vẻ diễu võ dương oai khi nói mấy lời này của Giang Tùy Châu, không biết sẽ trông như thế nào.
Tôn Viễn đang đứng sau lưng y sợ hết hồn.
Hắn thấy, dưới ánh nến, không biết Hoắc phu nhân thấy gì trong thư mà khoé môi càng lúc càng cong lên.
Y vốn mang lại cảm giác sắc bén lạnh lẽo, giờ đây mỉm cười, giống như một con thú hoang đang co người thủ thế trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng có thể nhào ra, cắn đứt cổ họng mục tiêu.
Bức thư mau chóng được đọc xong.
Hắn thấy tay y thoáng khựng lại rồi lật bức thư về đoạn đầu, tỉ mỉ đọc lại lần nữa.
… Gì đây?!
Trong giây phút ngắn ngủi Tôn Viễn thậm chí nghĩ rằng, mật thư hắn đưa cho Hoắc Vô Cữu, là kế hoạch ám sát đương kim Thánh Thượng.
—— Bằng không, sao có thể khiến y thấy hứng thú vậy chứ?
… Có cần thông báo cho Vương Gia không.
Ngay lúc này, ánh nến trên bàn chớp động, ngoài cửa sổ loáng thoáng vang lên tiếng bước chân.
Có vẻ như Giang Tùy Châu trở về.
Tôn Viễn nghe tiếng vang, bèn vội vã bước lên, lấy trản đèn lại cho Hoắc Vô Cữu, tỏ ý mong y mau đốt thư đi.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu đưa thư đến bên ngọn đèn, ngay vào lúc ánh lửa sắp bén mồi, lại ngừng tay.
Tôn Viễn ngỡ ngàng nhìn y.
Hoắc Vô Cữu khựng lại trong chốc lát, cuối cùng rút thư về.
Gấp bức thư lại một cách cẩn thận, cất vào ngực áo.
Tôn Viễn bị một loạt hành động này của y làm cho sững sờ.
Song chỉ thấy Hoắc Vô Cữu giương mắt nhìn hắn, ánh mắt tĩnh lặng lại thờ ơ, độ cong nơi khoé môi cũng biết mất vô tung.
"Ngớ ra làm gì đấy?" Y hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!