Ngày hôm sau là Đại hội Triều Đình.
Giang Tùy Châu chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ tôn quý hiển hách của Hậu Chủ, trong lòng chí ít cũng có chút mâu thuẫn, vừa sáng đã vội dùng xong bữa rồi đi ngay.
Nào ngờ, anh vừa đến Chính Dương Môn, đã gặp phải một người xông lại.
"Khéo thật, Tĩnh Vương điện hạ." Người nọ vốn định trưng ra nụ cười giả tạo trơ tráo, nhưng vì gương mặt quá xấu xí, nên lại toát lên vẻ dữ tợn, cơ bản không giấu được ác ý và phản cảm trong mắt gã.
Giang Tùy Châu nhìn lướt gã một lượt.
Mặc quan phục dành cho quan võ tứ phẩm, trông khoảng ba bốn mươi tuổi, dáng người cao to, nhưng lại đen thui, để râu quai nón, đôi mắt trợn to, trông từa tựa Chung Quỳ.
Giang Tùy Châu liếc nhanh qua cái hốt bằng ngà của gã.
Chức Phương Ti – Bộ Binh, Kỷ Hoằng Thừa.
Ồ, không ngờ là gã.
Giang Tùy Châu lại nghĩ thầm quả là thế.
Vị Kỷ đại nhân này, xấu đến độ được miêu tả vào trong sử sách luôn.
Trong sách sử Triều Cảnh khi viết về gã, thẳng thừng tả người này "diện mạo xấu xí", giờ gặp….
Hoá ra không phải phóng đại.
Thời xưa thi khoa cử, cũng có chấm sơ về tướng mạo thí sinh.
Vị đại nhân này nếu muốn đi thi khoa cử làm quan, hiển nhiên cả đời cũng đừng mơ đậu.
Gã có thể lên chức quan này, đều dựa vào xuất thân quân đội, được danh tướng Lâu Việt của Nam Cảnh cất nhắc.
Giang Tùy Châu nhanh chóng hồi tưởng một lần cuộc đời của người này,
Cấp trên của gã – Lâu Việt, là bạn cũ của phụ thân Hoắc Vô Cữu.
Lúc Bắc Lương khởi binh, Linh Đế và Hậu Chủ vì kiêng kỵ ông, thậm chí không để ông giao chiến với binh lính Bắc Lương.
Từ đó có thể thấy, giao tình của Lâu Việt và phụ thân Hoắc Vô Cữu rất sâu đậm, chắc rằng, Kỷ Hoằng Thừa quắc mắt nhìn anh, hết tám phần là vì Hoắc Vô Cữu.
Thành ra, Giang Tùy Châu lạnh lùng liếc gã, không nói gì, cứ thế đi vòng qua.
Ai dè Kỷ Hoằng Thừa lẽo đẽo theo sau.
"Tôi thường nghe nói con người Vương gia đoan chính, nay gặp, thấy quả đúng là vậy." Kỷ Hoằng Thừa nói.
Giang Tùy Châu không quay đầu lại.
Nghe Kỷ Hoằng Thừa nói tiếp: "Suy cho cùng, chỉ khi thị uy với kẻ yếu chốn sân sau, mới thể hiện được bản sắc quân tử, phải không?"
Giọng điệu không dằn được tức giận, chỉ cần nghe cũng biết đã nhịn rất lâu.
Đoán rằng, người đã ôm hận với anh từ lần Đại hội Triều Đình lần trước, hôm nay mới cố ý đợi anh ở đây để xỉa xói.
Người này trong quân đội nổi tiếng dũng mãnh, nhưng hữu dũng vô mưu, giờ gặp, xem ra không sai đi đâu.
May anh không phải chủ xác ban đầu, không dám làm gì Hoắc Vô Cữu.
Nếu như người nghe lời này là "hắn", không cần nghĩ cũng biết tình cảnh của Hoắc Vô Cữu ở trong phủ sẽ càng gian nan hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!