Đau đớn trong lòng bàn tay truyền tới trung khu thần kinh của anh, anh lập tức đau đến tỉnh lại, nhưng hình ảnh trước mắt anh lại không mảy may thay đổi.
Thậm chí, hình như anh vì quá đau, đôi mắt lạnh lùng chớp một cái, khiến thái giám đứng trước mặt sợ đến mức run nhẹ.
… Anh thật sự là chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã biến thành người cổ đại.
Người nọ hình như còn là vương hầu quý tộc, sống ở những năm cuối thời kỳ nhà Cảnh.
Còn những chuyện khác… anh một chút cũng chưa biết.
À, anh biết một chuyện.
Người nọ hôm nay nạp thiếp.
Nhưng bởi vì hôm nay người nọ đã biến thành anh, thành ra người nạp thiếp cũng trở thành anh.
Đây là toàn bộ thông tin mà anh biết được, mà thái giám đang tươi cười trước mặt anh còn đang khom người đứng đó, chờ anh đi động phòng nữa chứ.
Đầu Giang Tùy Châu muốn nổ tung rồi.
… Chuyện gì đang xảy ra vậy nè trời!
Tâm trạng đang rối ren nhưng trên mặt anh không lộ ra chút nào.
Thái giám kia hình như có chút gấp gáp, nụ cười trên mặt có mấy phần đau khổ, giọng cũng giảm thấp xuống, ngữ khí cũng biến thành tận tình khuyên bảo.
"Chủ tử, nô tài biết ngài không muốn, nhưng người kia là do đích thân Hoàng thượng hạ chỉ…" Hắn ta khuyên nhủ, "Mặc dù ngài không thích, đi qua diễn một chút cũng đâu sao! Vị kia… nghe nói võ công đã sớm bị phế, hiện giờ chỉ là một người tàn phế, rất an toàn, ngài không cần lo lắng."
… Phế võ công người ta, đã thành người tàn phế?
Ánh mắt Giang Tùy Châu có chút quái dị.
Còn là tiết mục mạnh mẽ chiếm đoạt.
Anh biết những năm cuối thời nhà Cảnh, triều cục mục nát, Hoàng đế mê muội, thực tế Cảnh Hậu Chủ* Cảnh U Đế là hôn quân nổi tiếng hoang đường.
Sử sách ghi chép hắn trầm mê sắc đẹp, xem triều chính như trò đùa.
Thực tế chuyên sủng ngoại thích, để mặc cho cậu của hắn là Bàng Thiệu làm loạn.
* Hậu Chủ: là tôn hiệu (thay thế thụy hiệu) của những vị vua cuối cùng trong một số triều đại phong kiến.
Thông thường, những vị quân chủ trên không có miếu hiệu, chẳng qua do các sử gia chính thống đặt ra để gọi những vị quân chủ đó mà thôi, đương nhiên không phải vị vua cuối cùng nào cũng có cách gọi như thế, đa phần những vị quân chủ này mất nước đều do nhu nhược bất tài.
Chưa kể con nối dõi nhà Cảnh cũng ít ỏi, đền thời của Cảnh U Đế, hoàng tử cùng thời đa số chết trẻ, chỉ dư lại một mình Tĩnh Vương, còn là một ma ốm tuổi trẻ mất sớm.
Cũng vì như thế, triều Cảnh chạy về phía Nam chưa được mấy năm đã bị triều Lương mới lên như mặt trời ban trưa tiêu diệt.
Xem ra hôm nay… anh cũng là một phần tử trong triều đình dâm loạn rối ren này.
Giang Tùy Châu trong miệng đắng chát.
Anh đã làm chuyện xấu gì khiến người hận trời ghét đến mức đang từ một người sống ở xã hội thoải mái hiện đại, biến thành vương công quý tộc của một triều đại sắp tận thế này chứ!
Chẳng lẽ bởi vì hồi nãy anh răn dạy sinh viên quá nghiêm khắc?
Làm sao có thể chứ!
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gọi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!