Chương 18: (Vô Đề)

Ánh mắt Giang Tùy Châu từ ngạc nhiên biến thành tức giận, chỉ cảm giác như máu xộc lên tận óc, giận đến hai tai cũng đỏ bừng lên.

Ngay giây sau, anh nghiến chặt răng, gằn từng chữ: "Mạnh Tiềm Sơn!"

Anh thấy, chắc hẳn Mạnh Tiềm Sơn phải mừng vì anh không phải "hắn", nếu không, hôm nay hắn chắc chắn phải đổ máu ngay tại đây, cái chết êm ái chính là kết quả tốt nhất với hắn rồi,

Mạnh Tiềm Sơn ngỡ ngàng, đến lúc này mớt chợt phát hiện mình lỡ vuốt nhầm vó ngựa rồi.

Hắn sợ hết hồn, lắp bắp giải thích: "Nô tài… Nô tài thấy chủ tử không để ai hầu hạ, bèn, bèn nghĩ dù sao bể tắm to, cũng tiện, nên… nên…"

Chính hắn cũng không đưa ra được câu kết trọn vẹn.

Da thịt lộ ra ngoài có chút lạnh, Giang Tùy Châu khép lại lớp áo trong đang lỏng lẻo, hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho ngữ điệu bản thân có vẻ bình tĩnh: "Hai ngày trước đại phu mới thay băng cho y, ngươi quên? Giờ lại cho y đi ngâm nước nóng, Mạnh Tiềm Sơn, nếu não của ngươi dùng để trưng, có cần Bổn vương tìm người móc ra cho ngươi không."

Do sức khoẻ yếu, hiện giờ tức giận, từ giọng nói nghe ra anh đang run lập cập.

Mạnh Tiềm Sơn không để ý tới gì khác, hớt hãi đẩy xe lăn chạy mất dạng.

Dù đang chạy, hắn để Hoắc Vô Cữu bị va chạm, lảo đảo một đường, đẩy Hoắc Vô Cữu trở về phòng ngủ.

Giang Tùy Châu thở phào nhẹ nhõm, cởi áo ra lần nữa.

Bị Mạnh Tiềm Sơn doạ một chập, suy nghĩ của y cũng trở nên rối loạn.

Có điều, bể nước nóng này được chuẩn bị kỹ càng, độ ấm thích hợp, ngâm mình, vẫn là một chuyện đáng hưởng thụ.

Giang TùyChâu ngâm mình trong bể, ngâm đến khi thấy hơi mệt, mới đứng dậy thay quần áo khác, trở về phòng ngủ.

Mạnh Tiềm Sơn bị doạ chạy từ đời nào, hiện giờ trong phòng ngủ chỉ còn lại Hoắc Vô Cữu ngồi trên xe lăn đọc sách.

Giang Tùy Châu hơi lúng túng.

Tất cả do thằng đần Mạnh Tiềm Sơn bộp chộp… Canh ngay lúc anh tắm, đẩy Hoắc Vô Cữu vào trong.

Anh vừa lau tóc, vừa đi đến bên trường kỷ ngồi xuống.

Có lẽ do ban nãy Hoắc Vô Cữu hiếm khi đáp lại anh nên anh cũng bắt đâu thả lỏng, bèn thẳng thắng mở lời.

"Là do Mạnh Tiềm Sơn ẩu tả." Anh nói.

Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu thả sách xuống, dửng dưng nói: "Không sao."

Nói xong thì lăn xe, tự đi ra sau làm vệ sinh.

Giang Tùy Châu khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra không phải ảo giác của anh… Tuy hôm nay Hoắc Vô Cữu vẫn đối xử lạnh nhạt với anh, nhưng đã chịu phản ứng lại anh.

—— Dù là cự tuyệt.

Nhưng từ đó cũng đủ chứng minh, cố gắng của anh là có ích —— Ít nhất, Hoắc Vô Cữu cảm nhận được sự săn sóc của anh với y.

Giang Tùy Châu nhìn bóng lưng y biến mất sau bình phong, thu hồi ánh mắt, cầm quyển sách vừa đọc được nửa chừng lên, dựa vào trường kỷ đọc tiếp.

Ngay khi nằm xuống, anh đã lập tức cảm nhận được khác biệt.

Đệm dầy thêm một tầng, gối cũng được đổi khác, thậm chí còn có một cái chăn bông sờ rất thoải mái để trên trường kỷ.

Thoạt nhìn, có lẽ Mạnh Tiềm Sơn tin mấy lời bịa đặt vớ vẩn lúc sáng của anh, sợ anh vì vậy mà chịu khổ nên chuẩn bị riêng cho anh đây mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!