Chương 17: (Vô Đề)

Hiển nhiên Giang Tùy Châu không biết trong phong thư mà Hoắc Vô Cữu nhận đã mắng nhiếc anh ra sao.

Anh vui vẻ "câu cá" ở Bộ Lễ, về đến phủ thì chui ngay vào thư phòng.

Vì ngày hôm đấy trò chuyện đôi câu, thái độ của Quý Du đối với anh trở nên gần gũi không ít, hôm nay còn đem cho anh hai quyển sách, nói là cho anh mượn cùng suy ngẫm.

Đương nhiên, là hai quyển dã sử.

Do trải nghiệm của bản thân mình nên Giang Tùy Châu đối với dã sử ít nhiều mang chút kỳ thị, nhưng vì cảm ơn ý tốt của Quý Du, anh bèn nhận hai quyển sách này, tiện tay để trên bàn.

Ai thích xem thì xem, anh không muốn lại gánh chịu nguy cơ chuyển kiếp chả hiểu đâu vào đâu kiểu này nữa.

Huống hồ, anh còn có việc phải làm —

Ví như tờ mật thư do hai đại thần kia đưa đến.

Anh rất cẩn thận, sáng nay sau khi nhận thư, mãi đến lúc này đây, bốn bề im ắng, anh mới mở thu ra xem.

— Không khác với suy đoán của anh cho lắm, trong thư này không cung cấp được tin tức gì có ích.

Hai vị triều thần này cũng không phải quan to, chẳng qua đúng lúc làm việc tại Công Bộ mà thôi.

Vì vậy, sau khi Công Bộ tiếp nhận công việc này, dự toán bao nhiêu, lại do ai chịu trách nhiệm, bọn họ chỉ cần nghe ngóng sơ qua đã nắm chắc.

Sau họ lại thay Giang Tùy Châu hạch toán một lượt, tính ra Bàng Thiệu có thể từ nó vớt được bao nhiêu "mỡ".

Quả là số lượng đáng kể.

Chắc vì vậy mà hai vị triều thần này mới có vẻ nôn nóng, trong thư hỏi anh, có cần sắp xếp một ít người của bọn họ vào trong công trình không.

Giang Tùy Châu suy tư.

Căn cứ vào hiểu biết hiện tại của anh đối với chủ cơ thể này, hắn chắc chắn sẽ làm gì đó, dù không nhận được quả ngọt, thậm chí sẽ có tổn thất, cũng nhất định phải thử một lần.

Nhưng Giang Tùy Châu biết, việc này hoàn toàn vô dụng.

Bàng Thiệu tuyệt đối sẽ không để tiền bạc qua tay của bất kỳ quan viên nào mà gã không hoàn toàn tin tưởng, vậy nên dù có xếp quan viên của bên mình vào, cũng không sờ đến bạc do triều đình phân phối xuống.

Dưới tình huống này, cài nằm vùng, cùng lắm cũng chỉ có thể thu thập bằng chứng tham ô để báo lên triều đình…

Thế nhưng, quan hệ giữa Bàng Thiệu và Hậu Chủ ra sao, quan hệ giữa anh và Hậu Chủ thế nào?

Hiển nhiên, đây là tự đưa đầu ra trước họng súng, còn sợ Hậu Chủ không bắt thóp được anh sao.

Hơn nữa, hiện giờ xếp quan viên nào vào cũng là đẩy người đó lên đứng mũi chịu sào, rất dễ dàng bị Bàng Thiệu làm hại.

Trước khi chuyển kiếp, khi đọc sách lịch sử, anh đã thấy khá nhiều quan chức ở Nam Kinh chết bất đắc kỳ tử trong một số dự án, không đưa ra được kết luận gì mà chìm vào lãng quên.

Giang Tùy Châu không dám mạo hiểm mạng người như thế.

Anh trầm ngâm trong giây lát, xem kỹ lại phong thư kia một lần nữa, ghi nhớ con số và tên người trong đó xong thì bỏ vào ngăn ẩn bên cạnh bàn.

Trong đó đã để không ít thư.

Đều là của chủ cơ thể này lưu trữ.

Lúc mới đầu Giang Tùy Châu đã phải tốn rất nhiều công sức, mới tìm được ngăn ẩn này.

Nhờ vào sấp thư này, anh đã tạm khoanh vùng được phạm vi thế lực của chủ cơ thể này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!