Chương 16: (Vô Đề)

Trời sáng tỏ.

Giang Tùy Châu vốn tưởng rằng đã tìm về được cảm giác ngủ, nào ngờ đêm qua ngủ ngon giấc vậy, giờ nằm xuống lại ngủ không được.

Do đó, anh dậy sớm, Mạnh Tiềm Sơn cũng đã chuẩn bị bữa sáng sẵn sàng.

Hoắc Vô Cữu dậy cũng rất sớm.

Dù hai người sống trong cùng một căn phòng, nhưng cơ bản không hề giao lưu với nhau.

Mạnh Tiềm Sơn hầu hạ Giang Tùy Châu rửa mặt chải tóc, Hoắc Vô Cữu thì tự ra gian sau để làm vệ sinh.

Đến lúc Hoắc Vô Cữu tự lăn xe quay trở ra thì có Tôn Viễn đẩy xe cho y, đưa y đến bên bàn.

Trên bàn đã dọn món xong xuôi, bấy giờ Giang Tùy Châu đang ngồi cạnh bàn, thong thả đọc sách.

Không phải anh nhất định chờ Hoắc Vô Cữu ăn chung, chẳng qua do thói quen lễ nghi trên bàn ăn được hình thành từ nhỏ, bắt buộc phải đợi mọi người có mặt đông đủ mới nhấc đũa.

Thấy Hoắc Vô Cữu đã đến rồi, Giang Tùy Châu thả sách xuống, xong cứ thế cầm đũa lên.

Dù hai người ngồi ăn chung, vẫn không nói gì với nhau.

Nhưng hôm nay, Giang Tùy Châu cảm thấy, hình như có gì đấy sai sai.

Cứ thấy như Hoắc Vô Cữu đang soi anh, nhưng đến khi anh nhìn qua, lại chỉ thấy Hoắc Vô Cữu đang nhìn xuống chén, cơ bản không bố thí cho anh đến một cái nhìn.

Quái thật.

Trái lại Mạnh Tiềm Sơn đứng hầu hạ cạnh bên, thấy chủ tử mới sáng sớm đã ba lần bốn lượt liếc trộm Hoắc phu nhân, chỉ cho rằng chủ tử mình do ở trước mặt người trong lòng nên không kiềm chế được.

Những lúc thế này, thân là một thuộc hạ đạt chuẩn, đương nhiên phải phân ưu với chủ tử rồi.

Nghĩ vậy, Mạnh Tiềm Sơn tươi cười lên tiếng.

"Chủ tử, hôm nay thợ mộc đến rồi.

Nô tài nhớ người từng nhắc qua, rằng xe lăn của phu nhân dùng không tiện, bèn nói gã phải tăng nhanh tốc độ.

Vừa nãy bên đó chuyển lời, nói trong hôm nay, có thể đưa xe lăn mới đến viện chúng ta."

Giang Tùy Châu ngẩng đầu nhìn hắn, thì thấy hắn đang cố gắng nháy mắt ra hiệu cho mình.

Khỏi cần nghĩ cũng biết, thằng nhóc này đang kể công dùm mình trước mặt Hoắc Vô Cữu, bóng gió với Hoắc Vô Cữu rằng mình quan tâm đến y cỡ nào.

Giang Tùy Châu có chút câm nín.

Mà thôi ngẫm lại, đường nào cũng đến La Mã, xem như Mạnh Tiềm Sơn đang thay mình nịnh nọt Hoắc Vô Cữu đi.

Thành ra, anh ừ một tiếng, thong thả nói: "Cũng không tệ.

Nếu đến sớm, người có thể đẩy ra ngoài đi dạo, thử xem dùng có tiện không."

Vừa hay, mình phải đến Bộ Lễ làm việc, tên miệng rộng Mạnh Tiềm Sơn này cũng rãnh rỗi quá đỗi, để cho hắn thay mình đẩy Hoắc Vô Cữu ra ngoài hít thở.

Mạnh Tiềm Sơn tươi cười ưng thuận.

"Lỡ như Vương gia về sớm, còn có thể đi tản bộ chung đấy!" Hắn nói.

… Này thì hơi bị quá rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!