Chương 14: (Vô Đề)

Hơi nóng bốc lên, cả một bát canh bị tạt hết lên đùi Hoắc Vô Cữu, xuôi theo quần áo, nhỏ nhễu nhại xuống đất.

Đám thị nữ đứng xung quanh hoảng sợ hét lên, Tôn Viễn ở phía sau cũng hết hồn, gấp rút giật một miếng vải lau cho y.

Duy chỉ có Hoắc Vô Cữu vẫn ngồi yên không nhúc nhích.

Nước canh nóng hổi giội lên người, dù cách một lớp áo, vẫn đau.

Nhưng nỗi đau da thịt này, với y mà nói thì không đáng gì.

Y chỉ cụp mắt xuống, nhìn về phía hai chân của mình.

Y thấy ả cố tình hắt nước cảnh vào người y.

Hành động đó trong mắt người tập võ, chỉ là một động tác chậm vụng về, nhưng y lại không cách nào né được.

Vì chân y không thể cử động.

Loại nhục nhã này, so với nỗi đau x*c th*t, thân thể càng khó chấp nhận hơn.

Lát sau, Hoắc Vô Cữu giương mắt, thản nhiên liếc nhìn Đào Chi.

Nếu không phải ả là phụ nữ, y chắc chắn sẽ trả lại gấp trăm lần, đem bát canh nóng hôi hổi kia, rót hết vào cổ họng của đối phương.

Nhưng y sẽ không xuống tay với phụ nữ.

Có điều chỉ với một ánh nhìn âm u rét lạnh của y, cũng đủ khiến cho Đào Chi sợ tới khẽ run, không tự chủ được lui về sau một bước.

Sau đấy ả lấy lại bình tĩnh.

Ả sao vậy chứ? Tên tàn phế này vậy mà dám trừng mắt với ả, ả lại còn sợ chứ?

Ả có gì mà phải sợ, dù sao hôm nay Vương gia cũng không ở trong phủ! Ả là người có tiếng nói nhất trong viện hôm nay, ả không tin nô tài bên cạnh dám đi nhiều chuyện với Vương gia, cũng không tin tên tàn phế này có thể dày mặt đi tố cáo với Vương gia!

Đào Chi tức khắc trừng lại, giễu cợt nói: "Chỉ trách nô tài tây chân vụng về, không cẩn thận vấp ngã.

Có điều chủ nhân cũng không biết né đi à, không thì cũng không bị phỏng rồi."

Sau đấy nàng giương mắt lên, nhìn về phía Tôn Viễn đứng sau lưng.

"Tên nô tài kia sao ngươi ngu thế? Cho ngươi ở đây hầu hạ là để người đẩy xe lăn cho chủ nhân đấy, đứng đực ra đó làm gì? Đần đến thế thì từ mai đi ra ngoài quét sân đi!"

Bình thường Vương gia rất ít khi ở An Ẩn Đường, Mạnh Tiềm Sơn thì Vương gia đi đâu đi theo đến đó, nên mọi khi ả đã quen làm mưa làm gió trong viện.

Hạ nhân xung quanh, hiển nhiên muốn mắng thì mắng, mắng đã rồi thì sẽ có người can đảm đứng ra khuyên can ả, hòa giải dùm ả.

Nhưng lần này, ả mắng xong rồi mà căn phòng lại yên ắng đến độ có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Ả thở hổn hển mấy nhịp lấy hơi, cau mày nhìn lướt quanh.

Nào ngờ thị nữ cả phòng đều cúi gằm mặt xuống, như một đàn chim cút.

Đào Chi soi mói các cô trong một chốc, câu mày không vui.

Sao thế này, hôm nay trong viện có thêm một tiểu thiếp thôi mà lại làm cho họ sợ như vậy? Chẳng qua là một tên tàn phế không đi lại được, có gì đáng sợ chứ.

Ả hừ lạnh một tiếng, xoay người định đi ra ngoài.

Nhưng ngay lúc quay đầu lại, thấy hai người đang đứng trước cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!