Từ Độ là Tiến sĩ đỗ cùng bảng với Nhiếp Tông.
Sau khi Giang Tùy Châu thành công, liền trả lại tự do cho y và gia đình Cố Trường Quân. Anh vào triều rồi, hai người họ cũng không thể tiếp tục ở bên anh mà không danh không phận.
Lúc tiễn họ đi, Giang Tùy Châu cũng hỏi họ muốn gì.
Từ Độ tất nhiên muốn vào triều làm quan, Giang Tùy Châu bèn đổi lại hộ tịch cho y. Cố Trường Quân không có mong muốn gì khác, thành ra nhận một khoản bạc lớn, rồi sống tự do tự tại.
Năm Từ Độ thi đỗ Tiến sĩ vào kinh, tửu lâu của Cố Trường Quân đã làm ăn phát đạt lắm rồi.
Hiếm có quán nào ở Nghiệp Thành nấu món ăn Lâm An chính tông như vậy, chưa kể tửu lâu này còn thường xuyên đưa đầu bếp chính vào Hoàng thành nấu ăn cho Hoàng thượng. Chỉ sau hai ba năm, tửu lâu nổi danh khắp chốn, xây cả toà nhà ba tầng lầu trên con phố sầm uất nhất Nghiệp Thành.
Từ Độ hiện đang là ở đấy.
Cố Trường Quân giờ đã lấy vợ, phu nhân nhà hắn cực kỳ xinh đẹp, giọng nói mang đậm khẩu âm Ba Thục, rất nhanh nhẹn hoạt bát.
Công việc kinh doanh của tửu lâu hiện tại, phần lớn đều do phu nhân hắn quán xuyến.
Từ Độ đỗ Tiến sĩ, thứ hạng không tệ, Cố Trường Quân đặc biệt mở tiệc chúc mừng y.
Từ Độ thì thấy hắn nay đã thay đổi khá nhiều.
Trước đây họ cùng cộng tác một thời gian dài, Cố Trường Quân lại là kiểu người chỉ sợ thiên hạ không loạn, nên luôn tỏ ra ngả ngớn, không đứng đắn.
Nhưng bây giờ thì đã khác, ít nhất nói chuyện cũng biết giữ mồm giữ miệng hơn rồi.
— Tất cả đều nhờ phu nhân hắn quản lý mà ra.
Bữa tiệc chúc mừng diễn ra náo nhiệt, cơm no rượu say, phu nhân của Cố Trường Quân tấm tắc khen Từ Độ tuổi trẻ tài cao.
"Không như Trường Quân nhà này, cuối cùng cũng chỉ hợp làm ăn buôn bán mà thôi." Nàng cười nói. "Huynh tuổi trẻ như vậy, mà sắp làm quan lớn rồi!"
Bên cạnh, Cố Trường Quân nghiêng người dựa vào ghế, tay xoay xoay ly rượu.
"Tài giỏi gì chứ, chẳng phải cũng nhờ quen biết Bệ hạ thôi sao?"
Phu nhân hắn nghe vậy, quay đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn.
"Lại còn có qua lại với Bệ hạ! Quen nhau thế nào vậy?"
Cố Trường Quân cười nhìn Từ Độ, nụ cười đầy ẩn ý.
"Nàng hỏi y ấy?" Hắn nói.
Những người có mặt, ngoài họ ra, còn có mấy người cùng bảng với Từ Độ. Y khẽ liếc Cố Trường Quân một cái, thấy hắn cười đắc ý, vừa nhìn đã biết tật cũ thích châm ngòi thổi lửa lại tái phát rồi.
Từ Độ thản nhiên thu hồi ánh mắt, mỉm cười lễ độ, nhìn về phía Cố phu nhân.
"Cố phu nhân vậy mà không biết à?" Y nói. "Thật ra cũng không tính là quen thân gì, chẳng qua trước đây khi Hoàng thượng còn là Tĩnh Vương, ta từng làm mưu sĩ cho Hoàng thượng một thời gian thôi."
"Thì ra lợi hại đến vậy!" Cố phu nhân cảm thán.
Chỉ thấy Từ Độ liếc nhìn Cố Trường Quân một cách ẩn ý, nụ cười vẫn giữ kẽ và ôn hòa.
"Đúng vậy, lúc đó, ta và Trường Quân vẫn còn là đồng sự đấy." Y nói.
"Thật vậy á! Trường Quân lại chưa từng nói với ta một lần nào!" Cố phu nhân ngạc nhiên nói.
Chỉ thấy Cố Trường Quân đang ngồi nghiêng trên ghế bỗng giật mình, lập tức ngồi bật thẳng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!