Chương 134: Lâu Uyển Quân × Nhiếp Tông

Chuyện này phải kể từ hai năm sau khi Giang Tùy Châu đăng cơ.

Triều đình mới được thành lập chưa được bao lâu, trong triều vẫn còn nhiều chỗ thiếu nhân lực. Qua từng vòng tuyển chọn khắt khe từ Thi Hương đến Thi Hội, cuối cùng danh sách những người vào vòng Thi Điện cũng được trình lên bàn Giang Tùy Châu.

Anh lướt qua một lượt, bất ngờ phát hiện ra một cái tên, lập tức đưa danh sách cho Hoắc Vô Cữu.

"Anh xem đi, ai ở trên này?" Giang Tùy Châu hỏi.

Hoắc Vô Cữu lướt mắt quét từ trên xuống dưới, cũng không thấy có gì đặc biệt.

"Ai vậy?" Hoắc Vô Cữu nhìn Giang Tùy Châu với vẻ nghi hoặc.

"Đây này." Giang Tùy Châu chỉ vào một cái tên.

"Nhiếp Tông." Hoắc Vô Cữu đọc. "Nhiếp Tông là ai vậy?"

Giang Tùy Châu biết, Hoắc Vô Cữu từ trước đến nay không mấy để tâm đến mấy chuyện kiểu này.

"Là người thư sinh mà trước đây Lâu cô nương cứu, nhớ không?" Giang Tùy Châu nói. "Ở Lâm An, người bị Hoắc Ngọc Diễn ép phải rời thành đấy."

"À, là y à?" Lúc này Hoắc Vô Cữu mới tỏ vẻ hứng thú.

"Không ngờ y lại có bản lĩnh như vậy." Giang Tùy Châu cầm danh sách nói. "Các vị quan chấm thi đều đánh dấu bài của y, nói học vấn cao thâm, là nhân tài đáng trọng dụng."

"Vậy thì tốt quá rồi." Hoắc Vô Cữu ngồi nghiêng một bên, nói. "Tới lúc đó phong y làm Tiến sĩ, rồi sẵn ban hôn cho luôn đi."

Giang Tùy Châu lấy làm khó hiểu: "Ban hôn? Ban cho ai?"

"Lâu Việt giục ta mấy lần rồi." Hoắc Vô Cữu nói. "Ông ấy còn trách ta, nói con gái ông ấy từ sau khi làm quan thì càng khó bảo, nói ta giúp tìm cho nàng một mối hôn sự."

"Anh đừng có làm loạn." Giang Tùy Châu không đồng ý. "Tuyệt đối không thể tùy tiện tác hợp bừa bãi như vậy."

"Không hề bừa bãi nha." Hoắc Vô Cữu nói. "Hai người đó nhất định có gì đó."

Giang Tùy Châu liếc y.

"Anh sợ Lâu Việt lải nhải anh mãi chứ gì?"

Hoắc Vô Cữu không vui ra mặt.

"Ai nói?" Y ngồi bật dậy, tức tối nhào tới trước. "Ta sợ ông ấy? Ta sợ ông ấy gì hả, chính ông ấy còn quên lúc để con gái mình làm quan, ông ấy đã vui đến cỡ nào!"

Giang Tùy Châu không khỏi bật cười: "Vậy sốt ruột làm gì?"

"Ta đâu có sốt ruột!" Hoắc Vô Cữu nghiến răng.

Chuyện ban hôn cứ thế bị gác lại, nhưng Nhiếp Tông vẫn được Giang Tùy Châu phong làm Trạng nguyên.

Giang Tùy Châu không hề cố ý thiên vị, thực ra là anh đã đọc qua văn chương của Nhiếp Tông, quả thực xuất chúng nổi bật, trên Kim Điện cũng đối đáp trôi chảy, đúng là nhân tài hiếm có.

Vị trí Trạng nguyên lang của Nhiếp Tông là danh xứng với thực, lúc cưỡi ngựa diễu phố, phong thái lẫm liệt khiến ai cũng trầm trồ. Giang Tùy Châu ở trong cung cũng đã nghe kể lại, khăn tay và hoa quả các cô nương ném đầy vòng tay của Trạng nguyên lang.

Chiều hôm đó, Lâu Việt liền vội vã vào cung.

"Lấy việc riêng làm phiền Hoàng thượng, thật sự không nên." Lâu Việt nói. "Nhưng cũng xin Bệ hạ rủ lòng thương, Uyển Quân thật sự đã lớn tuổi rồi."

"Cũng chỉ ngoài hai mươi thôi mà." Giang Tùy Châu ngạc nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!