Chương 133: Ngoại truyện hiện đại 8

Giang Tùy Châu bị Hoắc Vô Cữu kéo thẳng đến khu tiệc buffet lạnh, cuối cùng cũng được thả ra.

Xung quanh có rất nhiều người, Giang Tùy Châu thoáng chút lúng túng, sau khi được Hoắc Vô Cữu thả ra thì không nhịn được vừa xoa cổ tay vừa nhỏ giọng trách: "Hoắc Vô Cữu!"

Chỉ thấy sắc mặt Hoắc Vô Cữu chợt trở nên sắc bén.

Giang Tùy Châu sững lại, khi ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm anh với ánh mắt nóng bỏng.

… Cũng đúng, hai người đã ở bên nhau chừng ấy năm, một ngữ điệu, một động tác, là biết ngay đối phương đang nghĩ gì.

"Anh…"

"Em nhớ ra rồi?" Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm anh.

Giang Tùy Châu mấp máy môi, không nói nên lời.

Chợt nghe Hoắc Vô Cữu nghiến răng nghiến lợi, khẽ chửi thề một tiếng: "Cuối cùng cũng nhớ ra rồi."

Nói xong, y giơ tay ra, lại một lần nữa túm lấy cổ tay Giang Tùy Châu, kéo anh về phía cửa hông bên cạnh khu buffet lạnh, dắt anh rời khỏi sảnh tiệc.

Tiếng người ồn ào lập tức bị ngăn cách lại phía sau, hương hoa cỏ trong sân theo gió đêm ùa đến.

Hoắc Vô Cữu ấn Giang Tùy Châu vào tường.

"Nhớ ra từ khi nào?" Y ép hỏi.

"Thì… Thì hôm nay." Giang Tùy Châu nhỏ giọng nói.

"Còn dám chặn anh, điện thoại không gọi được, WeChat cũng không nhắn được?" Hoắc Vô Cữu ghé sát vào, nghiến răng cắn răng nghiến lợi, hơi thở nóng hổi phả lên mặt Giang Tùy Châu.

Giang Tùy Châu muốn né ra sau, nhưng lại chẳng còn đường lui nào.

Chỉ đành trơ mắt nhìn Hoắc Vô Cữu rút điện thoại của anh ra, cưỡng chế ấn tay anh mở khóa, thêm lại tất cả thông tin liên lạc đã bị xóa của anh.

Cuối cùng, ảnh đại diện của Hoắc Vô Cữu lại xuất hiện trong hộp thoại của Giang Tùy Châu.

Hoắc Vô Cữu thành thạo ghim lên đầu danh sách trò chuyện, rồi mới nhét điện thoại về lại túi của Giang Tùy Châu.

"Không được có lần sau." Y nói, rồi cúi đầu hôn lên môi Giang Tùy Châu một cái.

Giang Tùy Châu ngước mắt lên, dưới ánh đèn trong vườn và bóng đêm, đối diện với ánh mắt của Hoắc Vô Cữu.

Ánh đen thăm thẳm ấy lúc này đã ngập tràn ý cười.

"Thật sự nhớ ra rồi." Hoắc Vô Cữu nhắc lại.

"Ừ." Giang Tùy Châu trả lời.

Không đợi âm thanh hoàn chỉnh thoát ra, nụ hôn của Hoắc Vô Cữu lại phủ xuống.

Hết cái này đến cái khác, hôn đến mức Giang Tùy Châu bắt đầu né tránh, đẩy y ra một chút.

Hoắc Vô Cữu chống một tay lên tường, cúi đầu nhìn anh cười.

Giang Tùy Châu đỏ cả tai, nghiêng đầu tránh ánh mắt của y.

Quả nhiên là Hoắc Vô Cữu… Quen thuộc đến mức khiến người ta ngứa cả răng, nhưng lại chẳng thể làm gì được y.

"Nhớ thật rồi." Anh hạ giọng nói. "Đừng quậy nữa, chỗ này đông người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!