Chương 132: Ngoại truyện hiện đại 7

Giang Tùy Châu bị dáng vẻ lúc này của y làm cho đơ ra, bèn hỏi: "… Em cười gì vậy?"

Hoắc Vô Cữu lập tức nghiêm mặt: "Có cười đâu."

Giang Tùy Châu quay lại nhìn về phía trước.

Liền nghe Hoắc Vô Cữu hỏi lại: "Thế nào mới gọi là quan hệ không chính đáng?"

Giang Tùy Châu nhìn về phía trước không nói gì.

Còn nói mình không cười nữa, ý cười trong giọng nói rõ rành rành, đơn giản là cái đuôi hồ ly không giấu được.

Không hiểu sao, rõ ràng Giang Tùy Châu mới quen biết người sinh viên này chưa bao lâu, nhưng lại luôn cảm thấy cực kỳ hiểu y.

Giang Tùy Châu không nói gì.

Lại nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp: "Thích đơn phương, không tính là quan hệ không chính đáng phải không?"

Nghe lời này, sự chột dạ có chút khó nói trong lòng Giang Tùy Châu lại bị khơi dậy.

"Ít nhất thì thầy giáo không được." Anh không kìm được nói.

Lời này rõ ràng là nói cho chính anh nghe.

"Vậy tức là, sinh viên thì được à?" Ý cười trong giọng Hoắc Vô Cữu càng thêm nồng đậm.

Giang Tùy Châu không khỏi quay đầu nhìn y.

Đôi mắt kia sáng long lanh, nụ cười lại mang theo một hàm ý khó tả, như thể có tình cảm nồng nàn, không chút che giấu mà xuyên qua nụ cười ấy, dồn dập trút cả vào lòng Giang Tùy Châu vậy.

"… Em nói gì?" Giọng Giang Tùy Châu nhỏ dần.

Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu nhìn anh một lúc, không nói gì, chốc lát sau như thể đã chấp nhận số phận, thu lại nụ cười.

"Không nói gì cả." Y nói. "Em chỉ muốn nói là, thầy không cần lo, nếu là sinh viên đơn phương theo đuổi, thì sẽ không ảnh hưởng gì đến thầy đâu."

Giang Tùy Châu khựng lại trong chốc lát, rồi khẽ ừ một tiếng.

Hoắc Vô Cữu bên cạnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ thở dài.

Việc chỉ mỗi mình y khôi phục ký ức, đúng là khó xử thật.

Vợ mình ngồi ngay bên cạnh, không những không được chạm vào, mà còn phải dè chừng, sợ lỡ lời làm anh sợ. Rõ ràng là vợ chồng, vậy mà bị anh gọi là "quan hệ không chính đáng".

Trên đời còn mối quan hệ nào chính đáng hơn vợ chồng nữa?

Giang Tùy Châu ăn xong bữa ăn này với tâm trạng cực kỳ bất an.

Anh không thể xác định liệu sinh viên này có phải có ý đồ vượt quá giới hạn với mình hay không, nhưng anh có thể chắc chắn rằng, mình thì có.

Cảm giác thích và rung động này đến rất đột ngột, thậm chí anh còn chẳng hiểu gì về đối phương, cũng chưa từng tiếp xúc với kiểu người như thế.

Tuy nhiên, dù là vì lý do gì, trong lòng Giang Tùy Châu hiểu rất rõ, làm một người thầy, anh không thể phạm phải sai lầm như vậy.

Ngày hôm đó, sau khi về đến nhà, anh trăn trở rất lâu, cuối cùng gửi cho Hoắc Vô Cữu một tin nhắn.

"Sau này đừng liên lạc với tôi nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!